Trò chuyện với người xem thêm nửa tiếng, Thiên Tường mới thật sự tắt live rồi leo lên giường ngủ.
Không phải cậu chủ quan vì bảng thành tích đẹp đẽ của mình, mà là vì sau khoảng thời gian dài lao đầu vào học tập và làm việc, lượng kiến thức tích luỹ cũng đã đủ dùng. Trước ngày thi, điều quan trọng hơn cả là tinh thần được thả lỏng, như vậy khi bước vào phòng thi đầu óc mới trở nên sáng suốt.
Trước khi vào cấp ba, người ba trên mặt sinh học của Thiên Tường từng yêu cầu cậu học kinh doanh, sau này chắc chắn sẽ giúp cậu mở một công ty, ông biết Thiên Tường có năng lực đó, còn Thiên Tường lại không muốn bản thân cày bục mặt chỉ để thoả mãn ham muốn của ông ta.
Thiên Tường không nói rõ chuyện đó, cậu chỉ im lặng, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng vô cảm của ba mình. Người đàn ông này chỉ biết đến danh dự của bản thân, sự nghiệp và tiền tài. Cho dù có cố mấy, Thiên Tường cũng không tìm được chút hơi ấm nào trong đôi mắt đó, một chút tình cảm dư ra ông cũng không muốn dành cho Thiên Tường.
Cuối cùng, Thiên Tường chỉ đáp lại một câu: “Chuyện đơn giản thôi, ba tìm người đàn bà kia, hai người cùng làm việc rồi sinh ra một đứa đi… bây giờ vẫn còn kịp.”
Lúc đó, ánh mắt ông Đỗ nhìn Thiên Tường mới có chút dao động, chỉ vì Thiên Tường đã nhìn thấu được bí mật của ông…
Chỉ hai năm sau, Thiên Tường đang học lớp 11, ông Đỗ chính thức đi thêm bước nữa. Danh chính ngôn thuận đón người vợ nhỏ và con riêng tầm 10 tuổi về nhà, tất nhiên thằng nhóc kia phải mang danh con riêng của vợ hai cho đến hết đời này.
Thiên Tường đã nhận ra từ lâu, cậu còn biết địa chỉ căn nhà nhỏ ông mua cho nhân tình. Ông Đỗ đã luôn nghĩ mình giấu diếm rất giỏi, chỉ đợi thời cơ thích hợp để ông đón người mình yêu về nhà, cho một danh phận xứng đáng. Mặt khác, ông cũng sợ chuyện riêng tư bị mang ra làm trò đàm tiếu trong giới thượng lưu, cái vòng tròn mà khó khăn lắm ông mới bước chân vào được. Một người sĩ diện như ông Đỗ, tất nhiên sẽ không cho phép điều tệ hại ấy sẽ xảy ra trên người mình.
Chuyện mà ông cố gắng tìm mọi cách để giấu diếm, Thiên Tường lại thẳng thừng xé toạc lớp vỏ bọc ấy bằng một câu nói. Không thể tiếp tục né tránh, cũng không kịp nghĩ đến chuyện nổi giận. Lúc ấy, ông Đỗ chỉ lảng tránh ánh mắt của Thiên Tường, rồi không nhắc lại chuyện chọn ngành học của cậu thêm lần nào nữa.
Cả ba lẫn mẹ đều đã có cuộc sống riêng, không có ai nhìn đến Thiên Tường, cậu cũng không có gánh nặng phải giữ thể diện cho bất kỳ ai. Chỉ là mỗi tháng Thiên Tường đều nhận được một khoản phí sinh hoạt, đều mỗi 10 tây như nhân viên được nhận lương. Nhưng bản thân cậu đã có thu nhập từ livestream, Thiên Tường gần như chưa bao giờ động vào nó, cậu đủ sức để trang trải sinh hoạt của mình đến khi ra trường, còn có thể tự đóng học phí học đại học không lo có ngày đột ngột bị cắt phí sinh hoạt.