Chương 3

Thiên Tường, trời ban điều tốt lành… đó là một cái tên đầy ý nghĩa nghe như một lời chúc phúc. Cậu sinh ra để được người người yêu mến, sống giữa muôn vàn thuận lợi, cuộc sống sẽ luôn được may mắn và gặp nhiều phúc lành.

Thực tế thì thật trớ trêu, ý nghĩa thật sự là Thiên trong Thiên Kỳ. Tường trong bức tường, lúc nào cũng bị vây khốn trong những nút thắt không thể tự mình gỡ bỏ… đã vậy, còn là chướng ngại trên hành trình phát triển của người khác, chính là mẹ cậu.

Khi Thiên Tường sinh ra, gương mặt cậu mềm mại giống hệt mẹ. Đường nét nhu hoà, mắt to môi hồng, da dẻ hồng hào tự nhiên… nhìn sơ qua không giống con trai chút nào. Thiên Tường cũng cảm thấy ghét gương mặt này của mình, nhu nhược yếu đuối đến mức dường như có thể bắt nạt bất cứ lúc nào.

Cả cơ thể cũng vậy, đến năm 17 tuổi cậu mới may mắn bám được đến mốc 1m80, sau bao nhiêu cố gắng chơi qua đủ mấy bộ môn thể thao. Nhưng làn da lại không bắt nắng, cho dù cơ bắp có phát triển lên một chút, cũng không mất đi vẻ bề ngoài non nớt.

Đến khi ba mẹ li hôn, anh trai Thiên Kỳ đi theo mẹ, còn Thiên Tường được chia lại cho ba.

Vừa thi tốt nghiệp cấp hai xong, Thiên Tường chọn một trường cấp ba ở xa, rồi một mình ôm hành lý dọn vào thành phố H. Cậu còn được một trường cấp ba nổi tiếng cho học bổng toàn phần, vì năng lực học tập và lý lịch đẹp với nhiều thành tích nổi trội của mình.

Nghĩ đến thể diện, ba mẹ cậu mỗi người góp vào một nửa mua cho Thiên Tường một căn hộ chung cư, nó nằm trong một khu nhà cao cấp có an ninh rất tốt, cậu còn có thể ở lì trong căn nhà này đến khi học xong đại học rồi đi làm.

Lúc nhỏ, cố gắng thế nào cũng không nhận được chút quan tâm nào, đến năm mười lăm tuổi, giai đoạn dậy thì, cậu bắt đầu giở thói bốc đồng. Thiên Tường luôn nghĩ một mình trải qua mỗi ngày cảm giác vẫn tự do thoải mái hơn, không cần người chăm sóc, cũng không cần phân chia cậu cho ai cả… họ không có trách nhiệm phải lo lắng cho cậu.

May mắn là… ai cũng có công việc riêng, còn vô cùng bận rộn. Chẳng ai có dư thời gian để tâm đến thời kỳ nổi loạn của cậu, nên cậu làm gì họ cũng nhắm mắt chấp thuận.

Lần đó, Thiên Tường vừa mới vào tiểu học, đã đến độ tuổi bắt đầu có thể ghi nhớ rõ ràng mọi chuyện. Mẹ thì đi công tác dài ngày, anh trai cũng đang bận ôn thi chuyển cấp, ngày nào cũng ở lớp học thêm học đến khuya. Lúc đó nhà còn chưa có tài xế riêng, việc đón Thiên Tường được Thiên Kỳ nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần trong ngày cho ba, vì anh hai cũng đoán được ba có thể sẽ quên mất chuyện đó.