Chương 4.1: Đáng tiếc tôi không phải Thương Hành Uẩn

Cơn mưa dầm dề kéo dài ở Kinh Thành rốt cuộc cũng chấm dứt, mang theo tiếng ve kêu râm ran và hơi nóng oi ả đặc trưng của mùa hè thế nhưng nhiệt độ bên trong trang viên vô cùng dễ chịu, tạo thành sự đối lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Bùi Nhiễm vừa từ ngoài bước vào nhà, không nhịn được đưa tay lau đi lớp mồ hôi mỏng trên trán. Cảm giác mát lạnh dễ chịu khiến cô vô thức khẽ nheo mắt, hệt như một cô tiểu hồ ly vừa được thỏa mãn.

Vẻ đẹp đó quyến rũ một cách hút hồn.

Cô giúp việc gần đó nhìn thấy thì cầm khăn giấy bước tới. Bùi Nhiễm hơi khựng lại, mỉm cười với cô ấy, nhẹ nhàng rút vài tờ và khẽ nói lời cảm ơn.

Cô đã hỏi liệu có được phép hái các loại hoa trong vườn gần đó không, sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, hôm nay cô đã tự tay đi hái vài đóa hoa hồng tươi tắn.

Kể từ khi đến ở nhà họ Thương, Bùi Nhiễm chỉ gặp Thương Hành Uẩn đúng một lần, sau đó hoàn toàn không chạm mặt lại lần nào. Người nhà họ Bùi thì cứ cách vài hôm lại gọi điện, dò hỏi tiến độ.

Họ không ngừng đe dọa cô rằng nếu cô không hoàn thành nhiệm vụ, chi phí thuốc thang cho mẹ cô sẽ bị cắt đứt.

Nhưng Thương Hành Uẩn lại không hề về trang viên trong suốt thời gian vừa rồi. May mắn là tối qua, khi cô xuống lầu lấy nước, vô tình nghe được cuộc trò chuyện thì thầm của các cô giúp việc.

Ban đầu Bùi Nhiễm không định nghe lén, đang định rời đi thì cô bất ngờ nghe thấy cái tên Thương Hành Uẩn.

Bước chân cô lập tức dừng lại. Hóa ra, hai anh em nhà họ Thương sẽ trở về trang viên vào ngày mai. Vậy nên, Bùi Nhiễm đã hái vài đóa hồng, dự định làm một chút bánh ngọt nhỏ để tìm cơ hội tiếp cận.

Cha cô vốn không được lòng nhà họ Bùi, thậm chí sau khi cưới mẹ cô, ông lại càng bị coi thường. Từ nhỏ, cha cô đã dọn ra khỏi đại viện, sống riêng với gia đình nhỏ.

Dù điều kiện gia đình không tốt nhưng cuộc sống của họ rất hạnh phúc, cho đến khi…

Bùi Nhiễm rũ mắt nhìn những đóa hồng tươi rói trong tay. Kể từ khi biến cố xảy ra cô đã học cách làm đủ loại bánh.

Tất cả là để kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ, dù biết nó cũng chỉ là giọt nước giữa đại dương.

Bùi Nhiễm ổn định tâm trạng, ôm bó hoa đi thẳng đến nhà bếp.

Ở đây vài ngày, cô cũng đã hình dung được cấu trúc trang viên nhưng lần đầu tiên bước vào bếp, Bùi Nhiễm vẫn bị choáng váng.

Trong nhà họ Thương, một căn bếp dùng để nấu ăn cũng rộng hơn cả căn nhà cô từng sống.

Sạch sẽ và sáng trưng, khác xa với những gì cô tưởng tượng về một căn bếp.

Các đầu bếp chú ý ngay đến Bùi Nhiễm vừa khi cô xuất hiện. Một cô gái xinh đẹp và tinh tế như cô, đi đến đâu cũng tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Bếp trưởng dùng khăn trắng tinh lau tay, bước tới hỏi han một cách lịch sự, nhã nhặn: “Cô Bùi có món ăn nào đặc biệt muốn dặn dò không ạ?”

Bùi Nhiễm mím môi, ngoan ngoãn cười với ông: “Cháu muốn tự tay làm một chút đồ ngọt, không biết có được không ạ?”

Cô nghĩ đi nghĩ lại, cô và hai anh em nhà họ Thương hoàn toàn xa lạ, không có cơ hội để thân thiết.

May mắn cô biết làm một vài món bánh ngọt nhỏ, muốn nhân cơ hội tặng bánh để tìm cách tiếp cận Thương Hành Uẩn, như thế sẽ không bị lộ ra mục đích quá rõ ràng.

“Tất nhiên là được rồi, cô Bùi muốn làm thế nào cũng được. Nếu cần gì, có thể gọi chúng tôi bất cứ lúc nào.”

Bếp trưởng dẫn cô đến khu vực làm bánh và giới thiệu từng vị trí đặt dụng cụ một cách chu đáo.

Bùi Nhiễm cảm ơn xong xuôi Bếp trưởng mới rời đi, nhưng vẫn đứng ở gần đó theo dõi, sợ cô có chỗ nào cần giúp đỡ. Dù sao cô cũng là tiểu thư hào môn, ông ta lo lắng nếu cô bị thương, mình sẽ phải chịu trách nhiệm.

Thế nhưng, những động tác sau đó của Bùi Nhiễm đã khiến người đứng quan sát ở xa phải kinh ngạc.

Bùi Nhiễm mặc chiếc váy ngắn màu hồng phấn, mái tóc đen dài, óng ả được buộc lên để lộ chiếc cổ thon dài trắng ngần.

Cô bình tĩnh làm, động tác thuần thục. Cô hái, rửa hoa hồng, nhào bột, trộn đều tất cả nguyên liệu làm vỏ bánh, xào trên lửa nhỏ cho đến khi chuyển màu vàng, sau đó đổ cánh hoa hồng thái nhỏ đã trộn với mật ong vào.

Cuối cùng, cô nắn thành hình tròn xinh xắn, đặt vào khay, điều chỉnh nhiệt độ và thời gian, nướng trong hai mươi phút.

Đúng lúc này, điện thoại reo lên. Bùi Nhiễm lấy điện thoại ra nhìn, nghe máy rồi rời khỏi bếp, tìm một góc tường để tựa vào.

“Alo, Thanh Hòa.”

Chu Thanh Hòa: [Nhiễm Nhiễm, cậu sống ở nhà họ Thương thế nào? Người nhà họ Thương có bắt nạt cậu không đấy?]

Bùi Nhiễm dựa lưng vào bức tường hơi lạnh, thả lỏng người, giọng điệu nhẹ nhàng, tươi tắn: “Tớ ở đây ổn lắm, ông Thương cũng rất tốt với tớ.”

[Thế cậu đã gặp hai anh em nhà họ Thương chưa? Nghe nói nhị thiếu nhà họ Thương siêu hung dữ, anh ta không làm gì cậu chứ?]

Bùi Nhiễm nhớ lại hình ảnh Thương Chấp Diễn cô gặp gần đây: người đàn ông đứng trên cao, cánh tay chống lên lan can gỗ đỏ phía sau, lười nhác và tùy hứng.

Cô dừng lại một chút, rồi đáp: “Không có, họ đối xử với tớ rất tốt, cậu đừng lo.”

[Vậy thì được rồi. Nếu cậu bị ai bắt nạt ở nhà họ Thương, phải nói cho tớ biết, tớ nhất định sẽ đòi lại công bằng cho cậu!]

Nghe những lời này, Bùi Nhiễm không kìm được khẽ cong môi, nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.

Sau đó, hai người trò chuyện thêm vài câu đơn giản rồi cúp điện thoại.

Chu Thanh Hòa là người bạn tốt nhất của cô. Nghe tin cô phải đến nhà họ Thương, cô ấy

đã gọi điện ngay lập tức.

Cô ấy nói rằng hai anh em nhà họ Thương không phải dạng vừa, nếu cô thực sự không có chỗ nào để đi có thể đến ở nhà cô ấy.

Nghe câu nói đó, lòng Bùi Nhiễm ấm áp, nhưng cô vẫn phải khéo léo từ chối. Dù sao, mục đích chính của cô khi đến nhà họ Thương là để tiếp cận Thương Hành Uẩn, chứ không chỉ đơn thuần là đến ở nhờ.

Chuyện này cô không thể nói cho Chu Thanh Hòa biết, sợ cô ấy lo lắng.

Tiếng bước chân từ xa truyền đến, dòng suy nghĩ của cô đột ngột bị cắt ngang. Bùi Nhiễm ngước mắt lên, có chút ngẩn người nhìn.

Người đàn ông ung dung bước về phía cô, thân mặc bộ vest bespoke màu xám đậm vừa vặn, kiểu dáng ôm cơ thể, tôn lên vóc dáng cao ráo, vững chãi. Bên trong là áo sơ mi màu nhạt, cổ tay đeo chiếc đồng hồ Patek Philippe, trông vừa cao quý vừa xa cách.

Đây là Thương Hành Uẩn sao…

Nghĩ đến đây, Bùi Nhiễm lập tức đứng thẳng người.

Ánh mắt anh nhìn chăm chú vào Bùi Nhiễm, bước chân thong thả dừng lại trước mặt cô.

Hơi thở mang tính xâm chiếm lập tức bao bọc lấy cô. Anh khẽ rủ mắt, đôi đồng tử đen láy in bóng hình cô rõ ràng.

Bùi Nhiễm căng thẳng cảm thấy tim co thắt lại, đập loạn xạ khiến cô hít thở không thông.

Cô hé môi, theo bản năng gọi một tiếng: “Anh cả.”

Giọng cô vừa dứt, lông mày người đàn ông khẽ nhướng lên, đôi mắt đen nhìn cô với vẻ khó dò. Giọng anh trầm thấp, âm cuối hơi nhếch lên: “Em gọi tôi là gì?”

Bùi Nhiễm bị anh nhìn đến nỗi tim đập mạnh, hàng mi dài khẽ run lên, đôi đồng tử màu nhạt ngập ngừng nhìn vào mặt anh.

“Anh cả…”

Nghe thấy cách xưng hô này, anh nâng mí mắt lên, nửa vẻ cười nửa không lướt qua đáy mắt.

-còn tiếp-