Sáng sớm hôm sau, Bùi Nhiễm bị tiếng chuông báo thức đã cài tối qua đánh thức. Trong cơn mơ màng, cô đưa tay với lấy điện thoại bên gối, tắt chuông rồi mới chậm rãi ngồi dậy.
Dù đêm qua Kinh Thành có mưa lớn, không khí tràn ngập hơi nước nhưng thời tiết mùa hè vẫn khô hanh như thường lệ.
Trong phòng không có máy tạo ẩm nên đêm qua cô ngủ không được thoải mái.
Bùi Nhiễm thầm nghĩ, lần sau về nhà họ Bùi nhất định phải mang chiếc máy tạo ẩm cô đã mua đến đây, dù sao thì nó cũng không hề rẻ.
Cô lật người bước xuống giường, kéo rèm cửa sổ đang đóng chặt ra. Ánh sáng rực rỡ xuyên qua cửa kính từ trần đến sàn, ánh sáng rất tốt. Từ đây nhìn ra xa, những vườn hoa cỏ được chăm sóc tỉ mỉ ở phía dưới lọt vào tầm mắt, khiến cô không kìm được khẽ cong môi.
Thật đẹp quá.
Bùi Nhiễm vừa bước ra khỏi phòng tắm thì có tiếng gõ cửa.
“Mời vào.”
Mở cửa là một người phụ nữ trung niên, bà mặc bộ vest váy màu sẫm vừa vặn, chỉ đứng ở cửa chứ không bước vào, trên mặt nở nụ cười: “Cô Bùi đã tỉnh rồi.”
Bùi Nhiễm đứng tại chỗ một cách ngượng nghịu, gật đầu: “Vâng.”
“Nếu cô Bùi đã sửa soạn xong thì có thể đến phòng ăn dùng bữa.”
“Vâng.” Bùi Nhiễm do dự một chút, hỏi: “Ông Thương có ở đó không ạ?”
“Lão gia đương nhiên cũng ở đó.”
“Vậy ạ, vậy cháu thay quần áo xong sẽ xuống ngay.”
Người phụ nữ chu đáo đóng cửa lại. Bùi Nhiễm chân trần bước qua tấm thảm quý giá trải trên sàn, sự mềm mại và dày dặn khiến mỗi bước đi như đang dạo trên mây.
Cô đi đến phòng thay đồ vừa mới được dọn dẹp tối qua. Trong chiếc tủ quần áo rộng lớn chỉ lác đác vài bộ váy. Cô lấy xuống một chiếc váy ngắn màu xanh nhạt có thắt eo để mặc.
Thiết kế thắt eo ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn, có thể nắm trọn trong lòng bàn tay. Phần trên không tay để lộ phần lớn xương quai xanh và cổ thiên nga. Lưng trần, xương bướm có đường cong duyên dáng, toát lên vẻ dịu dàng, mê hoặc khó tả.
Dung mạo cô vốn diễm lệ, ngay cả khi mặc chiếc váy đơn giản cũng có thể người ta cũng không thể rời mắt.
Sửa soạn xong, cô nhìn lại trang phục của mình lần nữa, xác nhận không có gì không ổn, rồi mới quay người đi xuống lầu.
Vì trang viên quá rộng, Bùi Nhiễm không rõ vị trí chính xác của phòng ăn.
Sau khi xuống lầu, cô vừa hay gặp một cô giúp việc trẻ đang bưng đồ ăn. Cô khẽ dừng bước, sau đó lặng lẽ đi theo sau cô ấy bước vào phòng ăn.
Phòng ăn có tường đỏ trang nghiêm, đồ trang trí bằng vàng lấp lánh. Chính giữa đặt một chiếc bàn dài lớn, trải khăn trải bàn màu trắng có hoa văn chìm. Chân nến và bộ đồ ăn bằng bạc đi kèm với chén đĩa màu đỏ, ánh lửa lung linh, vừa xa hoa vừa tĩnh lặng.
Người phụ nữ trung niên cô gặp trước đó đang đứng bên cạnh chỉ đạo cô hầu trẻ bưng đồ ăn lên bàn. Bà ngước mắt lên thì thấy người đứng ở xa.
Bà nhướng mày, khẽ nói vài câu với người bên cạnh, rồi mới bước tới.
“Sao cô Bùi lại đứng ở đây?”
Bùi Nhiễm: “Ông Thương và mọi người chưa đến, cháu đứng đây đợi ạ.”
Dù sao cô cũng là người ngoài hơn nữa còn lần đầu đến. Cô không chắc nên ngồi ở đâu, nên quyết định đứng chờ chủ nhà đến.
Người phụ nữ gật đầu, không nói gì nhiều, chỉ dặn dò một câu: “Sau này cô cứ gọi tôi là dì Bội. Tôi là quản gia ở đây.”
Bùi Nhiễm ngoan ngoãn gật đầu.
Cô không phải đợi lâu, người nhà họ Thương đúng tám giờ đã đến phòng ăn.
Vài người vừa xuất hiện, các người hầu đứng đợi liền bước lên sắp xếp đồ dùng trên bàn ăn, chờ đợi chủ nhân vào đúng chỗ.
Bùi Nhiễm đứng một bên, cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình. Mãi đến khi ông cụ Thương ngồi vào ghế chủ tọa, cô mới thấy hai người đi theo phía sau.
Khi nhìn rõ khuôn mặt của đối phương, đồng tử đột ngột Bùi Nhiễm co lại, ánh mắt hiện lên vẻ không thể tin được.
Lớn chừng này, cô chưa bao giờ tận mắt thấy cặp song sinh. Ngày thường chỉ nghe nói sinh đôi cùng trứng trông giống nhau như đúc, hôm nay tận mắt thấy, quả nhiên không sai.
Người đi phía trước lưng thẳng tắp như cây lan ngọc, cốt cách ưu việt. Đường quai hàm hơi sắc nét toát lên vẻ lạnh lùng. Dưới hàng mi dài là đôi mắt sâu thẳm, lộ ra vẻ quý phái không thể xâm phạm.
Anh ta đi đến bên cạnh ông cụ Thương ngồi xuống, toàn thân toát ra sự lạnh lẽo, thanh cao khó xóa nhòa.
Nhưng ánh mắt Bùi Nhiễm lại vô thức đặt trên người người đi phía sau. Anh lười nhác dựa vào lưng ghế ngồi xuống, chân dài bắt chéo. Sau khi ngồi, anh chống tay lên cằm, nghiêng đầu nhìn về phía cô.
Đôi mắt cong lên, môi đỏ, trong ánh mắt mang theo chút ý cười trêu chọc.
Bị ánh mắt anh chú ý, Bùi Nhiễm lập tức hoàn hồn. Cô vội bước tới, đứng cạnh ông cụ Thương, mỉm cười cúi đầu, cất giọng khách sáo, lễ phép và cực kỳ ngoan ngoãn.
“Cháu chào ông Thương, đã lâu không gặp.”
Ông cụ Thương ngồi ở vị trí thượng tọa, dù đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng vẫn khỏe khoắn, đôi mắt sáng ngời, ánh mắt đầy vẻ uy nghiêm, giọng nói sang sảng, tràn đầy năng lượng.
Cô gái nhỏ vừa xinh đẹp vừa ngoan ngoãn nhưng trông có vẻ yếu ớt, đi đứng nhẹ nhàng, như thể bị bỏ đói lâu ngày.
Ông vẫy tay, đôi mắt to dưới hàng lông mày rậm ánh lên nụ cười hiền từ, khiến người ta cảm thấy thân thiết.
“Tiểu Nhiễm không cần khách sáo như vậy, sau này cứ coi ở đây như nhà mình.
Cháu đến sớm thế, lần sau cứ ngồi trước, không cần đứng chờ chúng ta.”
Bùi Nhiễm ngoan ngoãn gật đầu, thầm ghi nhớ thời gian ông đến, lần sau chỉ cần xuất hiện gần giờ đó là được.
Ông cụ Thương gật đầu: “Được rồi, ngồi xuống ăn cơm đi.”
Bùi Nhiễm ngoan ngoãn gật đầu, khẽ rủ mắt, ngồi xuống chiếc ghế gần nhất.
Vừa ngồi xuống, cô liền nghe thấy một tiếng cười nhẹ. Giọng nói trầm thấp, từ tính, gợi cảm đến mức khiến người ta tê dại.
Bùi Nhiễm theo bản năng liếc nhìn và ánh mắt cô lập tức chạm thẳng vào ánh mắt đối phương.
Ánh mắt người đàn ông nhìn thẳng vào cô, ngay khoảnh khắc cô nhìn sang, anh còn nhướng mày với cô.
Vài sợi tóc lòa xòa trên khuôn mặt góc cạnh. Vẻ mặt nửa cười nửa không đó ẩn chứa ý vị quyến rũ khôn tả.
Bùi Nhiễm bị anh nhìn đến giật mình, theo bản năng rụt đầu lại.
Trong góc khuất, tim cô bỗng đập loạn xạ khiến cô có chút khó thở nhẹ.
Ông cụ Thương ngồi ở ghế trên nhìn về phía Bùi Nhiễm lên tiếng: “Vì sau này sẽ thường xuyên ở đây nên phải nhận biết hết mọi người trong nhà.”
“Người ngồi cạnh cháu là thằng hai, người đối diện là thằng cả, đều lớn tuổi hơn cháu, sau này cháu cứ gọi là anh cả, anh hai là được.”
Thì ra người bên cạnh cô chính là Ma vương đó.
Bùi Nhiễm lén lút nhích mông, sau đó cong môi cười, lần lượt gọi cả hai người là "anh".
Thương Hành Uẩn ngồi đối diện, ngón tay xương xẩu cầm cốc cà phê, cổ tay áo để lộ một nửa chiếc đồng hồ bạch kim.
Nghe thấy lời xưng hô này, anh ta ngước mắt nhìn qua. Hàng mi dài đổ bóng hình cánh quạt dưới mắt. Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, gật đầu nhẹ với cô một cách lịch sự, đúng chuẩn mực.
Người ta đồn rằng anh cả nhà họ Thương đối xử với mọi người ôn hòa, lễ phép, quả nhiên là như vậy, Bùi Nhiễm thầm khẳng định trong lòng.
Chỉ có Thương Chấp Diễn gặp tối qua, đúng như lời đồn, vô cùng khốn nạn.
Sau khi giới thiệu xong, ông cụ Thương lên tiếng bảo dùng bữa. Lúc này, các cô hầu gái đứng bên cạnh mới bước lên sắp xếp thức ăn cho họ.
Bùi Nhiễm chưa từng được đối xử như vậy, cô ngoan ngoãn ngồi im, có chút lúng túng.
Bữa sáng có rất nhiều món, mỗi món đều được các cô hầu gái trẻ gắp sẵn, đặt vào giữa chiếc đĩa sứ xương trước mặt.
Lúc đầu, khi Bùi Nhiễm nhìn thấy chiếc bàn dài lớn trong phòng khách, cô đã có một nghĩ không hợp thời rằng làm sao để ăn trên cái bàn lớn như vậy. Hóa ra là sẽ có người gắp sẵn đặt trước mặt.
Sau khi mọi thứ đã xong xuôi, các cô hầu gái lặng lẽ lui xuống. Trong phòng ăn chỉ còn nghe thấy tiếng bát đĩa va chạm nhẹ nhàng.
-còn tiếp-