Chương 2: Eo thon đến mức bóp nhẹ cũng muốn gãy

Bùi Nhiễm chỉ cảm thấy mình đang trôi nổi trong hư không, muốn mở mắt ra để nhận diện môi trường xung quanh, nhưng ánh sáng trắng chói lòa kia quá mạnh mẽ.

Đột nhiên cơ thể đang lơ lửng lại đột ngột rơi xuống.

Bùi Nhiễm cố gắng giãy giụa muốn thoát ra, cô đưa tay cố gắng nắm lấy thứ gì đó nhưng vẫn không có điểm tựa. Cho đến khi đầu ngón tay chạm vào một vệt ấm áp.

Không biết từ lúc nào, cảnh vật xung quanh dần hiện ra.

Hóa ra cô đã nhảy từ cửa sổ xuống và người đứng trong phòng nhìn chằm chằm là chính bản thân cô thuở nhỏ.

Tốc độ rơi càng lúc càng nhanh, tiếng gió lớn rít qua tai…

Ngay khoảnh khắc sắp chạm đất, góc nhìn đột ngột thay đổi. Cô đứng trước cửa sổ, còn người đang nằm trên nền đất với máu chảy lênh láng lại biến thành mẹ cô.

Bùi Nhiễm đột ngột mở bừng mắt. Cô thở dốc từng cơn, đáy mắt tràn ngập vẻ sợ hãi chưa tan. Hai tay vô thức siết chặt góc chăn, môi cô tái nhợt, tâm trí vẫn còn mắc kẹt trong cơn ác mộng kinh hoàng.

Cô chậm rãi ngồi dậy, trên trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng. Mãi một lúc sau cô mới lấy lại được ý thức, cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất.

Mãi lâu sau, cô khẽ nghiêng đầu nhìn về phía tấm rèm cửa chưa kéo lại. Đột nhiên cô nhớ khu vườn rộng lớn đã thấy khi vừa đến trang viên. Thế là cô vén chăn, cẩn thận đẩy cửa phòng. Sau khi xác nhận hành lang không có ai, cô mới yên tâm bước ra khỏi phòng.

Lúc này là nửa đêm, trang viên chìm trong sự tĩnh lặng, ánh đèn xung quanh được điều chỉnh tối lờ mờ. Cô nhón gấu váy hơi chạm đất, nhẹ nhàng đi dọc theo tuyến đường đã ghi nhớ.

Cảm giác khô nóng ập đến nhưng may mắn là lúc đêm khuya, thỉnh thoảng có cơn gió mát thổi qua, làm dịu bớt sự chênh lệch nhiệt độ khi cô vừa bước ra từ phòng điều hòa.

Càng gần vườn, hương thơm lan tỏa trong không khí càng rõ rệt.

Mãi cho đến khi đi qua dãy hành lang dài, biển hoa chìm trong bóng tối mới hoàn toàn hiện ra trước mắt. Hàng vạn đóa hoa hồng trắng hồng bung nở, bao quanh Đình Bát Giác được xây bằng cột La Mã đứng uy nghi ở trung tâm. Xung quanh treo những tấm lụa trắng tinh, bay lượn theo gió.

Bùi Nhiễm ngây người đứng yên, chậm rãi không nhấc chân. Mọi bố trí ở đây, thoạt nhìn giản dị, nhưng đâu đâu cũng toát lên sự tao nhã, xa hoa. Giây phút này, cô như lạc vào xứ sở thần tiên của Alice.

Trong sự choáng ngợp, cô vén tấm lụa trắng bay phất phơ. Trong không khí thoang thoảng mùi cà phê đậm đặc, khi cô bước vào hương thơm càng trở nên nồng nàn hơn.

Lúc này cô mới phát hiện, trên chiếc bàn đá cẩm thạch trong đình lại có một cốc cà phê.

Những viên đá trong cốc vẫn chưa tan hết, có vẻ như mới được đặt ở đây không lâu.

Đã khuya thế này vẫn còn có người sao?

Bùi Nhiễm nhìn quanh theo bản năng nhưng không thấy bóng người, trái tim hơi treo lơ lửng lúc này mới yên tâm trở lại.

Xung quanh gió bắt đầu thổi mạnh hơn khiến gấu váy trắng của cô bay phần phật.

Bỗng nhiên Bùi Nhiễm cảm thấy chân mình như bị thứ gì đó cọ vào. Cô sợ hãi lảo đảo vài bước, hoảng hồn cúi đầu nhìn xuống.

Nơi cô vừa đứng lúc này bị một chú chó lông dài chiếm giữ. Nó mở đôi mắt đen láy như hạt đậu, sáng lấp lánh nhìn cô. Thấy cô nhìn mình, nó còn nhảy dựng lên một cái.

Chú chó nhỏ này chắc chắn được nuôi dưỡng cẩn thận. Bộ lông dài màu trắng trông rất mượt mà, thậm chí trên đỉnh đầu còn được cột bằng hai chiếc dây buộc tóc đính ngọc trai đỏ tạo thành một cái chỏm tóc nhỏ.

Bùi Nhiễm bất ngờ thích thú, cô từ từ ngồi xổm xuống và vẫy tay gọi nó: “Bé xinh đẹp, lại đây!”

Chú chó không hề sợ người, thậm chí còn nhào tới trước khi cô dứt lời, dùng bộ lông cọ vào lòng bàn tay cô.

“Cảm giác lạ quá.” Giống như đang vuốt ve tơ lụa thượng hạng, Bùi Nhiễm vô thức nheo mắt lại: “Lông em sao lại mềm mượt thế này?”

Có thể thấy, chủ nhân của nó rất yêu thương nó, chắc chắn đã tốn rất nhiều công sức để chăm sóc.

Chú chó này rất nhiệt tình, liên tục động đậy. Bùi Nhiễm bị nó xô đẩy vô tình ngồi luôn xuống đất.

Cô có chút bất lực dùng tay che mặt, ngăn nó liếʍ mặt mình: “Thôi nào bé xinh đẹp, em mà cứ xô nữa là chị không đứng dậy được đâu.”

Vừa dứt lời, chú chó xinh đẹp này như thể hiểu được lời cô nói, không liếʍ mặt nữa mà thông minh cọ xát vào đầu ngón tay cô, trông rất gần gũi.

Bùi Nhiễm mừng rỡ trong lòng, các đầu ngón tay thon dài của cô vuốt ve nó, khuôn mặt không kìm được lộ ra vẻ thư thái, dễ chịu.

“Domi, lại đây.”

Giọng một người đàn ông trầm thấp, lạnh nhạt truyền đến theo hướng gió. Giọng nói có chút quen thuộc.

Bùi Nhiễm hơi khựng lại, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh. Người đàn ông đứng ngược sáng ở lối vào.

Anh ta mặc chiếc áo sơ mi cotton đơn giản, bóng dáng mờ mờ xuyên thấu qua lớp vải. Chiếc quần tây đen ôm lấy đôi chân dài, anh ta cứ thế đứng đó một cách tùy tiện.

Ánh đèn hơi mờ, Bùi Nhiễm ngẩng đầu nhìn anh ta. Đối phương nhìn cô từ trên cao xuống, ánh mắt mang theo vẻ soi xét.

Bùi Nhiễm vẫn ngồi dưới đất. Chú chó cô đang ôm trong lòng như mở hội, phóng ra ngoài, quấn quanh chân đối phương.

Người đàn ông rủ mắt nhìn nó, một chút vui vẻ thoáng qua trong đôi mắt lạnh lùng.

Đợi đến khi anh ta nhìn sang lần nữa, đôi mắt phượng kia đã trở lại vẻ lạnh nhạt: “Cô là ai?”

Bùi Nhiễm vẫn ngồi dưới đất, có chút ngơ ngác nhìn anh ta.

Chỗ cô đang ngồi không đến mức không nhìn rõ chứ?

Để tránh bị coi là kẻ trộm, Bùi Nhiễm kéo vạt váy đứng dậy.

Khoảng cách giữa hai người không quá xa. Khi đứng thẳng người, Bùi Nhiễm nhìn rõ khuôn mặt đối phương.

Người đàn ông cao hơn cô rất nhiều, Bùi Nhiễm vốn không thấp nhưng chỉ vừa đến vị trí ngực anh ta. Anh ta hơi rũ mắt nhìn cô, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy vẻ lạnh lùng và băng giá.

Vẻ mặt của đối phương khiến Bùi Nhiễm có chút bối rối. Rõ ràng là vừa mới gặp cách đây không lâu, sao bây giờ lại tỏ vẻ không quen biết cô vậy. Chẳng lẽ vì cô đã chạm vào con chó của anh ta sao?

Người này sao lại keo kiệt thế.

Mặc dù trong lòng thầm bĩu môi, nhưng ngoài mặt Bùi Nhiễm vẫn ngoan ngoãn xin lỗi.

Người đàn ông quan sát cô một lúc khẽ nheo mắt lại.

Cô gái trẻ mặc một chiếc váy dài hai dây màu trắng cực kỳ đơn giản, dưới ánh đèn, ngay cả thân hình xinh đẹp của cô cũng có thể thấy được rõ mồn một.

Mái tóc dài thả lượn sóng nhẹ nhàng tùy ý buông xõa sau lưng. Khuôn mặt không hề trang điểm mang theo vài phần căng thẳng nhưng cô vẫn cố chấp ưỡn tấm lưng mềm mại, đối diện với anh ta.

Rõ ràng có khuôn mặt mê hoặc như vậy nhưng lại cứ thích giả vờ yếu đuối đáng thương.

Quả thực là kiểu khuôn mặt anh thích, nhưng ăn mặc như thế này còn xuất hiện trước mặt anh vào nửa đêm, quả thật cũng có chút tâm cơ.

Thương Hành Uẩn hoàn toàn mất kiên nhẫn.

“Cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.”

Anh nói: “Ở đây làm gì?”

Bùi Nhiễm cảm thấy Thương Chấp Diễn hiện tại có gì đó hơi khác so với lúc cô gặp anh trước đó, nhưng cụ thể khác ở đâu thì lại không nói rõ được.

Chỉ cảm thấy những nơi bị anh ta quét qua đều phát lạnh.

Bùi Nhiễm cúi đầu, khẽ trả lời: “Em hơi mất ngủ nên đi dạo một chút.”

Những chuyện trong giấc mơ vẫn còn quay cuồng trong đầu cô. Nếu không ra ngoài hít thở, cô nghĩ cô sẽ chết nghẹt trong căn phòng đó.

Nghe lời này, Thương Hành Uẩn mày khẽ nhướng một cách khó nhận thấy. Lúc này trong đầu anh mới chợt nhớ đến chuyện ông nội vừa nhắc đến gần đây, rằng con gái của một người bạn sẽ đến ở nhờ.

Anh vốn hiếm khi về nhà cũ, đương nhiên cũng không hỏi nhiều về quyết định của ông.

Lần đầu tiên gặp mặt, dáng người và dung mạo của cô gái nhỏ này thật sự khiến anh ấn tượng sâu sắc.

Nhận thấy người trước mặt có vẻ bất an vì sự im lặng của anh, vẻ lạnh lùng ban đầu trong mắt hắn lập tức biến mất.

Trong môi trường ánh sáng lờ mờ, chiếc váy dài đó khẽ bay theo gió, chiếc cổ trắng ngần, như đang công khai quyến rũ.

Anh rủ mắt xuống, lông mi như cánh quạ, cúi người ôm chú chó Domi vẫn đang quấn quanh chân lên, đầu ngón tay thon dài vuốt nhẹ qua bộ lông của nó.

“Thương Chấp Diễn” không nói gì, Bùi Nhiễm cũng cảm thấy có chút xấu hổ. Cô do dự một lúc, thấy anh ta mãi không có ý định rời đi, cô mới nhận ra, hóa ra cốc cà phê cô thấy trước đó là do anh ta để lại.

Cô đã tự ý xâm nhập vào lãnh địa của đối phương.

Nhận thức được điều này, Bùi Nhiễm không thể ở lại được nữa, cô cố gắng vắt óc nặn ra một câu: “Tối gió lớn, em… em đi trước đây.”

Bùi Nhiễm cúi đầu, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây. Ở chung không gian với đối phương khiến cô cảm thấy bồn chồn không rõ nguyên nhân.

Chỉ là, mặc dù Đình Bát Giác này có nhiều lối đi mở, nhưng lối ra trở về phòng lại bị người đàn ông chắn ngang. Muốn rời đi thì chỉ có thể đợi anh ta nhường đường.

Nhưng mà…

Bùi Nhiễm cẩn thận ngẩng đầu nhìn anh ta một cái, nhưng “Thương Chấp Diễn” có vẻ không hề có ý định nhích chân.

Thương Hành Uẩn đặt chú chó nhỏ trong lòng xuống, tự nhiên châm một điếu thuốc.

Anh khẽ rủ mắt, một làn khói trắng được nhả ra khỏi môi. Dưới ánh đèn mờ, ánh lửa yếu ớt trên đầu ngón tay trở nên nổi bật.

Mùi thuốc lá bao quanh Bùi Nhiễm khiến cô nghẹn lại, mặt hơi đỏ lên, không nhịn được quay đầu ho khẽ vài tiếng.

Thương Hành Uẩn nhìn sang: “Sặc à?”

Bùi Nhiễm có chút bối rối, lặng lẽ gật đầu: “Vâng.”

Quan sát cô một lúc, Thương Hành Uẩn cuối cùng cũng dập điếu thuốc, tùy tay ném vào thùng rác bên cạnh.

Bao nhiêu năm nay, anh đã quen với những lời xu nịnh xung quanh. Người thẳng thắn và trực tiếp như cô thì quả là hiếm thấy.

Không ngờ anh ta lại dập tắt điếu thuốc ngay, điều này khiến sự không thoải mái trong lòng Bùi Nhiễm giảm đi nhiều. Cô do dự một lúc, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Em muốn về phòng, làm phiền anh tránh đường chút được không?”

Lời vừa dứt, cô nghe thấy tiếng cười trầm thấp của người đàn ông bên tai, trầm ấm, từ tính, vô cùng dễ nghe: “Hóa ra cứ đứng đây là muốn tôi tránh ra à?”

“Được thôi.”

Anh ta lơ đãng bước sang bên cạnh vài bước. Trên khuôn mặt vẫn không có quá nhiều biểu cảm như cũ nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy áp lực nặng nề.

Thấy anh ta đã nhường chỗ, Bùi Nhiễm như trút được gánh nặng, vội vã rời đi. Vì phép lịch sự, cô cúi đầu khẽ nói với anh ta một tiếng: “Tạm biệt.”

Hình ảnh còn sót lại trong tầm mắt cô là người đàn ông khẽ nhếch cằm, hơi nhướng mày, không tỏ ý kiến.

Vốn chỉ là một lời chào hỏi lịch sự, cô cũng không mong đối phương đáp lại. Bùi Nhiễm không dừng lại, nhanh chóng rời đi.

Bóng lưng cô gái vội vã, gấu váy trắng tung bay dưới chân như một cô tiên lạc vào vườn hoa.

Vòng eo đó thon đến mức, dường như chỉ cần một cái bóp nhẹ là sẽ gãy.

Thương Hành Uẩn vô cớ nhớ đến vẻ sợ hãi thoáng qua trong mắt cô, cả khuôn mặt diễm lệ đó khiến người ta khó lòng quên được.

Đồng tử đen như mực của anh ta càng thêm sâu thẳm, anh ta khẽ rủ mắt, châm thuốc lần nữa.

Ánh lửa chập chờn lúc ẩn lúc hiện trong bóng tối.

Bùi Nhiễm không kìm được quay đầu lại một lần và thấy chính cảnh tượng này.

Người đàn ông dựa vào đó một cách tùy ý, tấm lụa trắng bên cạnh bay phấp phới.

Bàn tay kẹp điếu thuốc rủ xuống một cách tự nhiên. Chú chó nhỏ xinh đẹp nhảy nhót dưới chân, khiến anh ta vô thức khẽ cong môi.

Cảnh tượng này khiến đôi chân muốn rời đi của cô như bị giữ lại.

-còn tiếp-