Chương 1.3: Trước thì nói ngoan ngoãn, sau lại quyến rũ người ta

Căn gác nhỏ bé cô từng sống không thể so sánh với bất cứ một vật nào ở đây. Mọi thứ đều vượt xa sự tưởng tượng của cô.

Cô khẽ cúi đầu đi theo sau chú Trình, sự tự ti, nhút nhát như thủy triều dâng lên trong lòng.

Cô sẽ phải quyến rũ chủ nhân nơi này sao? Cô có thể làm được không?

Chú Trình đi phía trước bỗng dừng bước, cô thu lại suy nghĩ, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên, đôi đồng tử sáng rực bỗng co rút lại.

Một người đàn ông đang dựa vào lan can cầu thang, chân dài hơi cong, cánh tay chống lên lan can gỗ đỏ phía sau. Các ngón tay thon dài, trắng trẻo khẽ gõ nhẹ. Cả người anh ta toát lên vẻ tùy tiện, thư thái, khắp cơ thể đều tỏa ra sự kiêu ngạo, lười nhác.

Anh chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt đen láy, mí mắt hơi rủ xuống chứa đựng vẻ ngạo nghễ khó tan biến.

“Thiếu gia?” Giọng chú Trình có vẻ ngạc nhiên: “Sao cậu lại ở đây?”

Rõ ràng, sự xuất hiện đột ngột của người đàn ông khiến chú Trình vô cùng kinh ngạc. Còn đại não của Bùi Nhiễm cũng rơi vào trầm tư.

Không gọi là Đại thiếu gia? Vậy người đàn ông này là em trai của Thương Hành Uẩn? Đại ma vương khiến cả Kinh Thành nghe danh đã khϊếp sợ Thương Chấp Diễn.

Nhà họ Bùi đã dặn dò kỹ lưỡng: “Thương Chấp Diễn, tên khốn ma vương này, tuyệt đối không được chọc vào.” Bùi Nhiễm luôn khắc ghi câu nói này trong lòng.

Hiện tại thực sự đã chạm mặt, cô đành phải đứng nghiêm chỉnh, khẽ gật đầu với anh, trông có vẻ hiền thục, tĩnh lặng.

Một khoảng lặng không lời.

Người đàn ông đứng trên cao chợt bật cười khẽ, giọng điệu xen lẫn sự chế giễu và trêu đùa: “Tôi đến xem người mà ông nội nhặt từ bên ngoài về thôi.”

Lời nói này rất vô ý.

Bùi Nhiễm khẽ cau mày, ngẩng đầu nhìn lên theo bản năng, ánh mắt e dè lúc này mới tập trung vào anh.

“Thiếu gia…” Chú Trình muốn nhắc nhở một cách tế nhị nhưng lại bị ngắt lời ngay.

Thương Chấp Diễn dựa vào đó một cách tùy ý, ánh mắt trêu ngươi lướt qua khuôn mặt cô: “Bùi Nhiễm? Phải không?”

“Lên đây, để tôi xem mặt mũi thế nào.”

Tên cô được anh kéo dài, nhấn nhá, Bùi Nhiễm ngây người một lúc không có động tĩnh gì. Thương Chấp Diễn đứng trên cầu thang nhìn xuống. Thấy cô mãi không động đậy, anh cũng không bực bội, trái lại, tự bước xuống lầu.

Khoảng cách giữa hai người đột ngột rút ngắn. Người đàn ông cao lớn, vạm vỡ gần như che khuất toàn bộ nguồn sáng xung quanh, còn cô, bị bao phủ dưới thân hình anh.

Ánh mắt cô không kìm được mà ngước lên. Đó là một khuôn mặt có sức “sát thương” mạnh. Lưng quay về phía nguồn sáng khiến bóng tối càng làm nổi bật đôi lông mày và ánh mắt sâu thẳm. Đôi mắt hẹp dài, môi đỏ tươi, đồng tử mực đen mang theo ý cười trêu chọc.

Tim Bùi Nhiễm vô thức thắt lại.

-còn tiếp-