Dù sao, người nắm quyền nhà họ Thương, Thương Hành Uẩn, vẫn chưa kết hôn. Và vẻ đẹp của Bùi Nhiễm thì đủ sức khiến người ta say đắm…
Một ý nghĩ táo tợn nảy sinh.
Nhà họ Bùi không muốn trì hoãn một khắc nào, ngay trong đêm đã đưa Bùi Nhiễm đến, thậm chí còn trang điểm, ăn diện tỉ mỉ cho cô giống như việc trang hoàng cho một con búp bê vốn xinh đẹp nhưng mộc mạc trở nên tinh xảo, đắt giá, rồi gửi nó đến một cửa hàng xa xỉ phẩm, nhằm phục vụ nhóm khách hàng không thuộc về nó.
Sau khi xuống xe, Bùi Nhiễm tự lấy hành lý. Chiếc xe sang trọng phía sau cũng lao nhanh đi không chút do dự, tốc độ xe tạo ra luồng gió thậm chí khẽ thổi bay tà váy màu hồng thẫm của cô. Cô đứng tại chỗ im lặng một hồi lâu, rồi mới quay người bước về phía trang viên cách đó không xa.
Ông cụ Thương nghe tin Bùi Nhiễm tối nay đến đã sớm cử người đợi sẵn ở cổng.
“Cô là cô Bùi phải không?” Người đến là quản gia của trang viên, họ Trình, đã ngoài năm mươi tuổi.
Sau khi nhìn thấy Bùi Nhiễm, một tia kinh ngạc thoáng qua trong mắt ông rồi nhanh chóng ẩn đi, không để ai nhận ra.
Ông mỉm cười lịch sự nhưng giữ khoảng cách, chủ động chìa tay nhận lấy hành lý không quá nặng trong tay cô.
Bùi Nhiễm hơi bối rối nghiêng người nhưng chiếc vali vẫn bị ông lấy được.
Ông dẫn Bùi Nhiễm đi sâu vào trang viên: “Lão gia giờ đã đi ngủ rồi, nhưng vì lo lắng cô đến nên đã đặc biệt cử tôi đến sắp xếp chỗ ở cho cô.”
Bùi Nhiễm đương nhiên biết điều đó.
Cô khẽ rủ mi cười: “Cháu thật sự rất cảm ơn ông Thương, cũng vất vả cho bác Trình rồi. Ngày mai cháu sẽ đích thân đến cảm ơn ông ạ.”
“Không vội, cô Bùi cứ nghỉ ngơi cho tốt đã.”
“Bác Trình cứ gọi cháu là A Nhiễm thôi ạ, gọi "cô Bùi" nghe xa lạ quá.”
Chú Trình gật đầu, nụ cười trên mặt càng thêm tự nhiên: “Phòng lão gia sắp xếp cho cô ở tầng hai. Nếu ở không quen, xin hãy nói với tôi, tôi sẽ sắp xếp đổi phòng cho cô.”
Nhà họ Thương quả thật là phú quý mê hoặc lòng người.
Từ khi bước vào trang viên, sự choáng ngợp của Bùi Nhiễm chưa từng dừng lại.
Đồ trang trí đến vật dụng, không có thứ gì không xa hoa tinh xảo. Từ chiếc đèn chùm được lau bóng loáng, đến những chiếc ghế và sofa đệm da thật trong đại sảnh, hay tấm thảm thủ công viền chỉ vàng sang trọng trải dài từ cầu thang đá cẩm thạch xuống mặt đất, tất cả đều toát lên vẻ xa hoa.
-còn tiếp-