Chương 1.1: Trước thì nói ngoan ngoãn, sau lại quyến rũ người ta

Màn đêm buông xuống, những ánh đèn hoa lệ bắt đầu thắp sáng.

Một trận mưa rào bất chợt trút xuống, xua đi cái nóng oi ả đang đọng lại ở Kinh Thành. Các hạt ẩm ướt, dính dấp từ mặt đất bay lơ lửng trong không khí, bám vào làn da trần, khiến người ta cảm thấy vô cùng khó chịu.

Trong bóng đêm mực đen, chiếc Bentley màu đen khiêm tốn dừng lại ở cửa phụ của trang viên. Ánh đèn sáng rực xung quanh rọi rõ cô gái được trang điểm tinh xảo ở ghế sau.

Góc nghiêng khuôn mặt cô gái được ánh đèn phác họa in rõ trên cửa kính xe.

Cô sở hữu ngũ quan cực kỳ diễm lệ, đôi mắt hồ ly như muốn câu hồn, là vẻ đẹp phô trương, thậm chí mang chút tính công kích dù không hề làm bất cứ biểu cảm nào.

Cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài xe. Trang viên chìm trong bóng tối nhưng vẫn hiện lên vẻ tráng lệ. Lối đi lát gạch đỏ sạch sẽ không tì vết. Dù đã khuya vẫn có người hầu đang làm công tác vệ sinh, sự xa hoa hiện diện ở mọi ngóc ngách.

Bên tai là lời cằn nhằn vụn vặt của anh họ nhưng Bùi Nhiễm không nghe rõ cụ thể hắn nói cái gì, dù sao cũng chỉ lặp đi lặp lại mấy câu.

[Đến nhà họ Thương, phải leo lên giường Thương Hành Uẩn và gả cho hắn bằng mọi cách, đồng thời phải tránh xa Thương Chấp Diễn.]

[Tương lai của nhà họ Bùi chúng ta đặt hết lên vai cô đấy. Hơn nữa, cô cũng không muốn mẹ mình cứ nằm mãi trên giường bệnh, không có tiền chữa trị phải không?]

Vì vậy, mục đích Bùi Nhiễm đến đây chính là để mê hoặc người nắm quyền của nhà họ Thương, Thương Hành Uẩn.

Bàn tay Bùi Nhiễm đặt trên đầu gối hơi siết chặt, vẻ mặt rực rỡ và diễm lệ lại mang theo sự căng thẳng không hợp với vẻ ngoài của cô.

Giọng cô rất khẽ: “Tôi sẽ cố gắng làm được. Chuyện của mẹ tôi… nhờ anh nói với ông nội, nhất định phải đóng phí điều trị cho mẹ hàng tháng đúng hẹn.”

Cô quay đầu nhìn anh ta, đôi đồng tử màu nâu nhạt tràn đầy vẻ cầu xin.

Dù đã ở gần Bùi Nhiễm lâu, có chút miễn nhiễm với vẻ đẹp của cô nhưng những lời lẽ cay nghiệt định thốt ra từ miệng Bùi Xuyên vẫn bị hắn nuốt ngược vào trong theo bản năng.

Cuối cùng, hắn hừ lạnh một tiếng: “Đây là cơ hội gia tộc ban cho cô. Nếu không hoàn thành, biết hậu quả rồi đấy.”

Bùi Nhiễm rũ mắt, mãi lâu sau mới khẽ “Vâng” một tiếng.

“Tôi biết rồi.”

Trước khi cha Bùi Nhiễm qua đời, ông có mối quan hệ rất tốt với ông cụ nhà họ Thương.

Kể từ khi ông cụ Thương vô tình biết được Bùi Nhiễm sống ở nhà họ Bùi không được tốt, ông đã chủ động đề nghị cô về nhà họ Thương ở và được nhà họ Thương nuôi dưỡng.

Đối với đề nghị này, người nhà họ Bùi đương nhiên đồng ý ngay.

-còn tiếp-