Chương 30: Có gì tốt hơn đâu?

Thẩm Khước Yến nhìn vẻ ngượng ngùng trên mặt cô ta, cảm thấy hơi phiền.

Anh khẽ rũ mắt, kéo khóa cặp của Hứa Đường lại, lạnh nhạt đáp: "Không tiện."

Ngoài cửa, Hứa Đường vừa lấy lại bài tập nghỉ lễ, chuẩn bị bước vào lớp thì bắt gặp cảnh tượng bên trong.

Vu Nam Tinh nhìn thấy cô khựng lại liền tò mò ngó vào.

"Tớ đã nói mà, loại đàn ông này nhìn là biết phong lưu, toàn gây họa đào hoa. Nhưng mà, nói thật, cậu nghĩ con bé Trần Diệu kia bị điên hay quá tự luyến vậy? Với cái dáng vẻ của nó, có khi chỉ hợp với mấy thằng nhảm nhí bên lớp dưới, nó mà cũng dám mơ tưởng à?"

Hứa Đường không trả lời. Môi cô khẽ mím lại, cằm cũng rụt sâu vào cổ áo.

Trần Diệu công khai chạy tới trước mặt anh có thể khiến người ta thấy xấu hổ.

Nhưng cô thì sao? Cô mãi mãi nhát gan, yếu đuối, giống như bà và chị họ vẫn thường nói cô là nhỏ nhen, hẹp hòi. Có gì tốt hơn đâu?

Trong lớp, Thẩm Khước Yến ngồi trên ghế của Hứa Đường, bên cạnh là nữ sinh kia vẫn ríu rít nói gì đó, bám lấy anh không buông.

Ngón tay anh lướt nhẹ trên quai cặp, hơi siết chặt.

Mùi nước hoa rẻ tiền quanh quẩn bên mũi khiến anh bỗng dưng thèm một điếu thuốc.

Trước giờ, anh vẫn luôn là kẻ ngông cuồng bất cần trong mắt người khác. Thông thường gặp phải kiểu người này, anh chẳng ngại mà lật bàn, nói thẳng vào mặt.

Nhưng bây giờ không thể.

Anh hiểu rõ sự cô lập và bạo lực học đường giữa các học sinh trung học vô lý và đáng ghét đến mức nào.

Anh phải cân nhắc đến tình cảnh của Hứa Đường.

Đúng lúc đang suy nghĩ, anh ngước lên, bắt gặp một bóng hình đang đứng ở cửa lớp.

Chiếc áo khoác được cô cởi ra đặt trên bàn trong lớp.

Bên trong, Hứa Đường mặc một chiếc áo hoodie lót bông màu trắng, mũ rộng che khuất nửa gương mặt nhỏ, chỉ lộ ra đôi mắt trong veo, sáng ngời.

Cô ôm trong lòng một đống bài thi, trông như sắp bị chồng giấy tờ ấy đè bẹp.

Thẩm Khước Yến lập tức đứng dậy, khoác cặp lên một bên vai, tay kia xách theo áo khoác của Hứa Đường, sải bước thẳng ra cửa mà không thèm để ý đến tiếng ồn ào khó chịu phía sau.

Hứa Đường còn chưa kịp phản ứng thì Thẩm Khước Yến đã đứng ngay trước mặt cô.

"Bị giáo viên mắng à?"

Anh cúi người ngang tầm mắt với cô, nhìn thấy vẻ mặt khác thường của cô có chút đờ đẫn, đuôi mắt ửng đỏ trông như sắp khóc, chẳng khác gì một con thỏ nhỏ.

Hứa Đường chậm rãi lắc đầu: "Không có."

"Mắt sao lại đỏ thế?" Thẩm Khước Yến cảm thấy cô bé này giỏi giấu chuyện quá mức.

Hứa Đường mím môi, giọng nhỏ nhẹ giải thích: "Hành lang có gió, có lẽ bị thổi trúng rồi."