Chương 29: Thư Tình

Phần lớn những lá thư đó đều được mang về chất đống trong thùng giấy ở nhà, giờ chắc đã bị vứt xuống tầng hầm cũ kỹ.

Nhưng đây lại là thư tình gửi cho Hứa Đường.

Anh do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Hứa Thần Tứ.

Lúc này, Hứa Thần Tứ đang ở văn phòng nghe giáo viên chủ nhiệm của Hứa Đường thao thao bất tuyệt về vấn đề an toàn của học sinh. Anh đường hoàng lấy điện thoại ra, nhìn tin nhắn vừa nhận.

Thẩm: [Hình ảnh]

Thẩm: Phát hiện thư tình gửi cho em gái cậu, xử lý thế nào?

Ánh mắt Hứa Thần Tứ lập tức lạnh đi, cả người tỏa ra khí thế xa cách.

Giáo viên chủ nhiệm đang thao thao bất tuyệt đột nhiên im bặt, cứ tưởng bản thân đã nói gì khiến vị phụ huynh này không vui, nhưng khi ngẩng đầu nhìn lại thì phát hiện đó là Hứa Thần Tứ.

Giáo viên của trường ai mà không biết đến vị học bá này, đồng thời cũng nổi tiếng là người ít nói và khó gần. Thấy là anh, giáo viên lập tức cảm thấy chuyện này cũng bình thường.

Trước đây, khi Hứa Thần Tứ còn chưa tốt nghiệp, trong trường không ai dám có ý định với Hứa Đường.

"Vứt đi."

Nhưng nghĩ lại vẫn không hết giận, anh nhắn thêm một tin cho Thẩm Khước Yến: "Khoan hãy vứt, mang về đi, đừng để Hứa Đường biết chuyện này."

Thẩm Khước Yến nhận tin nhắn liền thu điện thoại lại, lặng lẽ nhét phong bì vào túi áo.

Cách xử lý này đúng ý anh.

Anh chậm rãi thu dọn nốt đống đồ đạc rồi đợi Hứa Đường quay lại.

Bất chợt, một mùi hương lạ lùng áp sát bên cạnh, không phải nước hoa của thương hiệu nổi tiếng mà giống loại bán trong các cửa hàng nhỏ ven đường.

Thẩm Khước Yến cau mày, có phần khó chịu.

"Anh là bạn trai của Hứa Đường sao?" Một giọng nói vang lên, là một nữ sinh vừa trở lại lớp.

Thẩm Khước Yến xoay đầu nhìn. Đó là một cô gái với khuôn mặt vẫn còn nét non nớt nhưng lại trang điểm đậm không hợp lứa tuổi. Trang phục trên người cũng vượt xa tiêu chuẩn học sinh, rõ ràng chỉ quay lại trường để lấy sách mà lại cố tình ăn diện như vậy.

Những cô gái kiểu này, anh từng gặp quá nhiều.

Chỉ là muốn gây chú ý mà thôi.

"Tôi không phải, cô tìm Hứa Đường có chuyện gì?"

Giọng anh lạnh lùng, khí chất cao ngạo khiến người khác tự cảm thấy thấp kém.

Nữ sinh kia không biết là cố tình giả vờ hay thật sự không nhận ra sự khó chịu trong giọng điệu của anh. Nghe anh trả lời, vẻ mặt vui sướиɠ trên mặt cô ta suýt chút nữa không duy trì được.

"Em không tìm cô ấy, em chỉ muốn hỏi... số liên lạc của anh."