Chương 28: Lãng tử

Vì chuyện này mà Hứa Đường bị Hứa Thần Tứ hiểu lầm là cô tự muốn lấy ảnh, khiến anh tự luyến suốt một thời gian dài, đến mức cô hối hận không nguôi.

Vu Nam Tinh phẩy tay: "Anh hai của cậu lạnh lùng quá, tớ không thể mãi treo cổ trên một cái cây được. Cậu cũng tỉnh táo lại đi Đường Đường, vừa rồi bạn của anh hai cậu nhìn là biết kiểu lăng nhăng, cặn bã, cậu tuyệt đối đừng có thích hắn, cậu là bé ngoan của mẹ mà."

Cô nhớ lại Thẩm Khước Yến cũng từng nói chính anh không phải người tốt, nhưng bây giờ cô vẫn cảm thấy anh ấy rất tuyệt.

Lịch sự, chu đáo, biết chừng mực, còn dạy cô cách nhìn nhận sự việc một cách đúng đắn.

"Tại sao?"

Ngay cả khi bây giờ vẫn chưa thể hiểu rõ, cũng không dám nghĩ thấu vì sao bản thân lại như vậy, nhưng Hứa Đường cảm thấy Thẩm Khước Yến là một người anh tốt, đáng để người khác đối xử tốt với anh.

Vu Nam Tinh chỉ xem như chưa từng gặp người như vậy, đơn thuần là tò mò, thuận miệng đáp lại.

"Loại con trai như thế tớ gặp nhiều rồi, thay bạn gái như thay áo nhưng trong lòng chẳng để lại dấu vết của ai cả. Lãng tử thì vẫn là lãng tử, sẽ không vì ai thật lòng mà quay đầu đâu."

Cô cảm thán: "Lãng tử quay đầu, đó chỉ là tình yêu trong truyện cổ tích và tiểu thuyết mà thôi."

...

Trong lớp học, từng tốp học sinh lần lượt từ bên ngoài trở về, phần lớn phụ huynh đều đang ở văn phòng ký tên, hiếm có ai như Hứa Đường, dẫn theo hai người, để một người ở lại lớp thu dọn đồ đạc.

Thẩm Khước Yến gom hết sách vở trên bàn cô, xếp gọn vào cặp. Chữ viết trên sách bài tập giống hệt nét chữ thanh tú, ngay ngắn trên các đề thi được làm trong kỳ nghỉ.

Lúc gần xếp xong, anh nhìn thấy một cuốn sách trong ngăn bàn bị kéo ra một nửa, trông lạc lõng.

Anh cau mày khó chịu, dứt khoát rút cuốn sách ra.

Có lẽ vừa rồi khi Hứa Đường lấy sách đã vô tình kéo nó ra ngoài, là một cuốn sách mở rộng kiến thức chẳng mấy quan trọng.

Anh định đặt lại vào chỗ cũ nhưng sách vừa nghiêng đi, giữa những trang giấy lỏng lẻo rơi ra một phong bì thư.

"Chậc." Thẩm Khước Yến nhìn phong bì màu xanh rơi xuống chân mình.

Bên ngoài vẽ đầy những trái tim nguệch ngoạc, cứ như sợ người khác không biết đây là thư tình vậy.

Trong khoảnh khắc, Thẩm Khước Yến có chút khó xử. Số thư tình anh từng thấy trong ngăn bàn còn nhiều hơn số đề thi từng làm, anh cũng chẳng buồn xem qua, giáo viên không cho phép anh ném nó đi trước mặt người khác.