Chương 5: Tô Nhuyễn! Cô cho ai đυ.ng vào cô?

Tô Nhuyễn tiện tay vơ một chiếc sơ mi nam khoác lên người, mái tóc ướt rũ xuống bờ vai, chân trần bước ra mở cửa.

Nhân viên phục vụ cung kính đưa cô túi đồ bọc chống bụi: “Quần áo ngài đặt đã được mang tới.”

“Cảm ơn.”

Cô vừa nhận lấy túi giấy thì đột nhiên một tiếng kêu sửng sốt vang lên nơi hành lang.

“Nhuyễn Nhuyễn, cô đang làm gì ở đây?”

Tô Nhuyễn ngẩng đầu, Yến Vân Dã đứng cách cô ba bước, sắc mặt lập tức biến đổi, sau lưng anh ta là Ôn Vãn Uyển, trên người vẫn khoác chiếc áo khoác của anh ta.

Tô Nhuyễn hơi nhướng mày, tu la tràng đến còn sớm hơn cô nghĩ.

Mặt mũi Yến Vân Dã tái mét, ánh mắt anh ta dán chặt vào chiếc áo sơ mi rộng thùng thình trên người cô, vết hôn còn mới rõ mồn một nơi xương quai xanh, mái tóc vẫn còn nhỏ nước.

Cảnh tượng này... ai nhìn mà chẳng hiểu lầm?

“Gọi không nghe, nhắn không trả lời... Tô Nhuyễn, rốt cuộc cô đang làm cái quái gì vậy?” Giọng anh ta khàn đi, tia máu trong mắt như sắp vỡ ra.

Tô Nhuyễn bỗng bật cười, vì một thứ vô dụng như thế này, mà cô đã ngu muội bám theo suốt sáu năm sao?

Tối nay, “bạn trai” của cô, Yến Vân Dã đã tổ chức tiệc sinh nhật cho Ôn Vãn Uyển, nhưng lại quên rằng hôm nay cũng là sinh nhật cô. Cô như một trò cười, lạnh lẽo đứng ngoài cuộc vui không thuộc về mình, cho đến khi cô vô tình làm đổ ly sâm panh, làm bẩn váy của Ôn Vãn Uyển, đám bạn của Yến Vân Dã liền cười cợt, đưa ra hai lựa chọn:

“Cởi váy ra đưa cho Vãn Uyển, hoặc uống cạn nửa chai Tequila xin lỗi!”

Cô nhìn sang Yến Vân Dã.

Anh ta ngồi cạnh Ôn Vãn Uyển, nhàn nhã xoay chiếc bật lửa trên tay.

“Nhàm chán, tùy các cậu, tửu lượng cô ấy tốt, uống không chết đâu.”

Hai câu nói ấy đã nghiền nát chút hy vọng ngu ngốc cuối cùng trong cô.

Khi nửa chai Tequila cháy rát cuống họng, cô đã hoàn toàn “tỉnh” khỏi kịch bản, hóa ra, cô chỉ là một nhân vật pháo hôi được định sẵn sẽ chết thảm.

Ý nghĩa tồn tại của cô chính là bị làm nhục, bị lợi dụng, cuối cùng sinh một đứa con không rõ cha trong nước mắt sau song sắt, rồi cô độc chết nơi góc tối.

Sáu năm cô dốc cạn chân tình... chẳng qua chỉ là vài dòng bút phác họa cho tuyến pháo hôi rẻ mạt trong tiểu thuyết, nực cười biết bao.

Cô ngẩng đầu, đối diện ánh mắt giận dữ của Yến Vân Dã, khóe môi đột nhiên cong thành một nụ cười lạnh, kể từ bây giờ, cô sẽ là người viết lại kịch bản.

“Tiếng nước trong điện thoại tối nay lớn như thế, anh bị điếc à?”

Hơi thở Yến Vân Dã nghẹn lại, âm thanh truyền qua cuộc gọi tối nay vang lên dữ dội trong đầu anh ta.

Cô... sao cô dám? Ở ngay dưới mí mắt anh ta, trong phòng suite tầng cao nhất...

“Tô Nhuyễn!! Cô để ai chạm vào mình?” Giọng Yến Vân Dã run lên, đến chính anh ta cũng không nhận ra vị ghen tuông chua chát trào dâng trong lời nói.