Chương 4: Tô Nhuyễn! Cô cho ai đυ.ng vào cô?

Đầu ngón tay cô móc vào chuỗi hạt gỗ đàn hương trên cổ tay Yến Thính Nam, mượn đà ngã vào lòng anh, chuỗi Phật châu “lách tách” đứt đoạn, những hạt gỗ văng tung tóe khắp sàn, hạt cuối cùng lăn một vòng rồi lọt thẳng vào cổ áo hơi hở của cô.

Yến Thính Nam siết chặt đoạn dây còn sót lại, các khớp ngón tay trắng bệch, mười hai năm thanh quy giới luật, tan nát theo đám hạt tử đàn nằm rải rác dưới chân.

Phật châu đứt... lòng người càng loạn.

“Chơi đủ chưa?”

Anh xách Tô Nhuyễn lên như nhấc một con mèo nhỏ vừa gây họa.

“Xem ra em thích bị quẳng ra ngoài thật đấy.”

Hàng mi ướt của cô khẽ chớp, hơi rượu hòa cùng mùi hoa cam phả vào yết hầu anh.

“Ưʍ... buồn ngủ quá...”

Giọng mũi mềm và bám dính, như sợi tơ quấn lấy trái tim đàn ông.

“Cho tôi ngủ một lát rồi hãy đuổi được không?”

Hơi thở nóng hổi của cô dán lên hõm cổ anh, như tia lửa bén vào cỏ khô.

“Buông tay.”

Anh lạnh giọng cảnh cáo, nhưng đầu ngón tay lại cẩn thận tránh không chạm vào đốt sống cổ mảnh mai của cô.

Tô Nhuyễn say đến mức nghiêng ngả, tóc ướt dính vào má hồng, mơ màng cọ vào ngực anh.

“Anh còn thất thường hơn cả dự báo thời tiết... Nam Bồ Tát làm ơn đi... cứu người say công đức +1, thấy chết không cứu là -999 đó nha...”

Giọng cô nhỏ dần, hơi thở dài và đều.

Yến Thính Nam cúi đầu nhìn đồng hồ, kim chỉ hai giờ sáng, còn cô thì cuộn trong lòng anh, như một con mèo Ragdoll bị mưa tạt.

Thái dương anh giật nhẹ, cuối cùng, anh thở dài, véo vào vòng eo mảnh khảnh của cô rồi bế lên, đặt lên giường.

Tô Nhuyễn khẽ rên khi cơ thể lún vào nệm mềm, vạt váy bị kéo lên, để lộ đôi chân trắng sứ kéo ánh nhìn của bất cứ ai, anh quay đi đến bên cửa sổ, gọi điện.

“Là tôi. Chuẩn bị một bộ quần áo sạch cho phụ nữ, gửi đến phòng suite. Ừm, kích cỡ...”

Ánh mắt anh lướt sang giường, cô vô thức trở mình, vạt váy lại dâng thêm một chút, chạm đến giới hạn kiên nhẫn của đàn ông, yết hầu anh khẽ chuyển động.

“Cỡ S. Nhanh lên.”

Cúp máy, anh quay lại, kéo chăn trùm lên người cô, rồi vào phòng thay đồ. Năm phút sau, anh bước ra, áo sơ mi trắng mới tinh, sạch sẽ đến mức như muốn xóa sạch mọi vết nhơ vừa qua.

“Biến mất trước tám giờ sáng.”

Anh cài chiếc cúc tay cuối cùng, đẩy cửa. Tiếng “cạch” của khóa cửa rơi xuống như một dấu chấm hết, khép lại sự hoang đường trong căn phòng.

Tô Nhuyễn từ từ mở mắt, đứng dậy và đi vào phòng tắm.

Ha. Tên đàn ông già này thật biết giữ đạo tâm. Đáng tiếc thay... suýt chút nữa cô đã leo được một bậc rồi, nhưng mà không sao... Yến Thính Nam mang chuỗi hạt Phật châu, nhưng lục căn lại chẳng hề thanh tịnh, sớm muộn gì cô cũng sẽ khiến vị Phật tử cấm dục này... chết dưới thân mình.

Vừa bước ra khỏi phòng tắm, chuông cửa đột ngột vang lên.