“Bát cơm của người khác?”
Tô Nhuyễn tựa vào thành bồn như một yêu tinh nước mê hoặc, đôi mắt không rời bóng lưng Yến Thính Nam khi anh quay lại xé toạc chiếc áo sơ mi ướt sũng, cơ lưng trắng lạnh như băng, từng đường rãnh cơ sắc bén nổi rõ trong ánh nước. Một vệt nước trượt dọc theo sống lưng anh, chảy thẳng vào mép quần tây, đẹp đến mức làm người ta nghẹt thở.
“Vừa nãy ngài còn thấy thơm ngon lắm mà, thưa ngài.”
Yến Thính Nam ném chiếc sơ mi đã thấm nước vào giỏ đồ bẩn, liếc cô từ phía nghiêng.
“Phải nếm thử mới biết là đồ ôi thiu.”
Ánh mắt Tô Nhuyễn dừng lại trên vết nước chưa kịp lau trên cơ ngực anh, khóe môi nhếch khẽ, người đàn ông này 32 tuổi rồi mà vóc dáng vẫn còn... chiến đến nghẹt thở.
Đẹp! Muốn ngắm! Muốn hít luôn cho đã!
“Cái lưỡi của anh quý quá nhỉ, chỉ liếʍ một miếng trên mép bát thôi mà đã kết luận ôi thiu, chỉ nghe tên tôi thôi mà đã chê rồi.”
Cô chống tay vào thành bồn đứng dậy, chân trần đặt lên nền gạch lạnh, vệt nước chảy theo từng bước chân, bò về phía bóng anh.
“Anh nói thích hàng sạch sẽ...”
Đầu ngón tay cô móc nhẹ vào vạt áo sơ mi mới của anh, chiếc áo chưa kịp cài, chỉ cần kéo một cái là nửa vòng eo, nhân ngư tuyến lẫn cơ bụng sẽ lộ ra hết.
“Vậy anh không muốn tự mình kiểm tra xem bát cơm của tôi đã bị ai động đũa hay chưa sao? Anh nói không thể dừng giữa chừng... vậy mà giờ lại muốn bỏ dở?”
Giọng cô mềm như tơ, cố ý lượn lờ khıêυ khí©h.
Yến Thính Nam ngước mắt, chạm vào đôi mắt cô phủ một tầng hơi nước.
Men rượu khiến da cô ửng hồng, ánh mắt lại sáng như trăng lạnh. Tên cô, thứ mà anh chỉ vô tình nghe thoáng qua nhiều lần bất ngờ trở nên phù hợp hoàn hảo với đôi mắt câu hồn trước mặt. Khuôn mặt Tô Nhuyễn nhỏ nhắn, tinh xảo, vừa trong trẻo sạch sẽ, lại vừa quyến rũ lả lơi, nhưng tuyệt đối không tầm thường.
Cô là loại nghiệt duyên mà anh không có khả năng trấn giữ.
Anh không tin vào yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng khoảnh khắc cô ngã nhào vào lòng anh trong thang máy, du͙© vọиɠ của anh đã lập tức trỗi dậy, đêm nay trăng đẹp như mời gọi, anh suýt nữa... hoàn tục.
May mà cuộc gọi của Yến Vân Dã đến kịp lúc, giúp anh kéo phanh trước khi lao xuống vực.
Còn chuyện tối nay, việc cô tình cờ đυ.ng phải anh, hay cố ý trêu anh, dù là do rượu hay do tính toán từ sớm... thì cũng nên kết thúc tại đây. Thân phận bạn gái của con nuôi khiến anh hoàn toàn mất hứng.
Một bước vượt biên thôi... là tự dâng điểm yếu cho người ta nắm.
Yến Thính Nam thong thả cài chiếc cúc cuối cùng trên áo sơ mi mới.
“Giờ thì cút đi. Tôi còn có thể nể tình mà giữ lại cho em một mảnh vải che thân.”
Cút?
Tô Nhuyễn cúi xuống nhìn bộ dạng của mình.
Chiếc váy hai dây màu mơ nhạt đã ướt đẫm, dính sát vào cơ thể thành một lớp kén bán trong suốt. Ánh nước lấp loáng theo đường cong thân thể, mỏng manh đến mức như muốn rách.
Với bộ dạng này... cô có thể đi đâu được?
“Thưa ngài...”
Cô loạng choạng, vạt váy ướt sũng quấn vào mắt cá chân, cơ thể nghiêng về phía trước, vầng trán ướt đẫm đập nhẹ vào ngực anh.
“Chân mềm... không đi nổi nữa.”