Tô Nhuyễn đang định mở lời thăm dò.
"Tổng giám đốc Yến, đây tính là bản nâng cấp của phúc lợi tăng ca sao?"
Yến Thính Nam nghiêng người sang một bên.
"Phòng khách có sẵn đồ dùng cá nhân và đồ ngủ dự phòng. Mưa lớn quá, lái xe không an toàn."
Tô Nhuyễn bĩu môi. Hóa ra đúng là nghĩa đen của việc đi tắm rồi đi ngủ.
Chậc, uổng công kích động. Cái đồ "chó đàn ông". Thả thính thì rõ ác, mà nhấn phanh thì cũng rõ nhanh. Uổng phí cả cái bộ áo choàng ngủ kia với câu "ở lại đây" của anh, cô còn tưởng tối nay có thể gặm được miếng "thịt Phật" nào chứ.
Cô đành cam chịu đứng dậy.
"Tổng giám đốc Yến thật biết quan tâm nhân viên." Cô nặn ra một nụ cười công nghiệp, giọng điệu khô khốc.
Yến Thính Nam không đáp lời, chỉ khẽ hất cằm chỉ hướng: "Phòng thứ hai bên trái."
"Ồ, vậy làm phiền ngài nhé. Em đi nghỉ trước đây."
Tô Nhuyễn đi vào phòng khách. Cánh cửa khép lại, ngăn cách ánh sáng từ phòng ngoài. Không gian phòng khách bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng mưa ngoài cửa sổ sát đất ngày càng dồn dập, gõ vào mặt kính.
Yến Thính Nam đứng chôn chân tại chỗ, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng khách đã đóng chặt, yết hầu khẽ chuyển động. Anh quay người đi về phía quầy bar, rót một ly nước đá rồi ngửa cổ uống cạn. Nước đá lạnh buốt trôi xuống họng, nhưng vẫn không thể đè nén được chút khô nóng vừa bị khơi dậy trong lòng.
Trong phòng khách.
Tô Nhuyễn tắm xong bước ra, thay một bộ đồ ngủ bằng cotton mới tinh. Cô ngã nhào xuống giường nệm mềm mại, mũi cọ vào mùi hương thanh khiết lạnh lùng trên gối. Cô trở mình với lấy điện thoại, gửi cho Tống Thanh Thanh một tin nhắn:
[Ngủ chay thôi, đừng hóng nữa.]
Đối phương trả lời ngay tắp lự: [??? Yến tổng không "làm ăn" gì được à??]
Tô Nhuyễn cười khẩy, nhắn lại: [Đệ tử cửa Phật coi trọng việc tiến lên dần dần, phải ăn chay trước rồi mới được khai mặn chứ. Không nói nữa, ngủ đây.]
Gửi xong tin nhắn, cô hậm hực trở mình, cuộn tròn trong chăn rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Cùng lúc đó, tại phòng ngủ chính.
Yến Thính Nam nằm ngửa trên giường, ép bản thân phải gạt bỏ mọi tạp niệm. Nhưng vừa nhắm mắt không lâu, ý thức của anh đã như con ngựa đứt cương, lao thẳng vào một vùng nước ấm áp và mềm mại.
Giấc mơ đến một cách đột ngột. Bên mép bàn đá cẩm thạch, cơn mưa rào đập vào cửa sổ.
"Yến Thính Nam..."
Đó là lần đầu tiên cô gọi đầy đủ họ tên anh, giọng nói như thấm vào tận xương tủy.
Yến Thính Nam bừng tỉnh, trán lấm tấm mồ hôi mỏng. 3 giờ 17 phút sáng.
Anh hất chăn bước xuống giường, dùng nước lạnh dội từ đầu xuống. Những giọt nước lăn dài trên những thớ cơ lưng săn chắc, nhưng không tài nào gột rửa được hơi ấm quấn quýt của cô trong giấc mơ.
Mười hai năm thanh tu, không bằng một giấc xuân mộng hoang đường.
Anh cần phải bình tĩnh, cần phải xua đuổi những vọng niệm trái với thanh quy kia. Yến Thính Nam đi vào thư phòng, trải giấy tuyên, mài mực nhấc bút. Một ngọn đèn cô độc treo trên bàn, ánh sáng trắng lạnh lẽo chỉ hào phóng bao quanh một góc giấy.
Nhấc bút, chấm mực. Nhưng ngay từ chữ đầu tiên của Bát Nhã Tâm Kinh, anh đã viết chệch đi. Nét bút mất đi vẻ tĩnh lặng, đoan trang thường ngày, sắc mực đậm nhạt loang lổ, lực viết thấu qua mặt giấy.
Những hình ảnh kia cứ như bóng ma không ngừng cào xé tâm trí mà anh đang cố gắng tập trung. Yến Thính Nam xé bỏ tờ giấy, vò nát thành cục, rồi thay tờ khác để chép lại.
Càng viết càng loạn. Càng loạn càng viết. Một lần, hai lần... Càng chép nhanh, tâm càng loạn. Dòng chữ "Sắc tức thị không, không tức thị sắc" trên mặt giấy giống như một lời mỉa mai lớn nhất đối với anh lúc này.
4 giờ 13 phút sáng.
Tô Nhuyễn bị khát làm cho tỉnh giấc, lúc này tiếng mưa ngoài cửa đã dứt. Cô nhìn lên trần nhà xa lạ mất ba giây mới nhớ ra mình đang ở nhà Yến Thính Nam. Gối trong phòng khách quá mềm, nệm lại quá cứng, ngay cả mùi hương trầm trong không khí cũng mang theo một vẻ lạnh lùng xa cách. Cái nơi quái quỷ gì thế này, ngủ mà cứ như đang ngồi tù vậy.
Cô dụi mắt bước ra ngoài rót một ly nước. Khi định quay về phòng ngủ tiếp, cô nhận thấy một tia sáng ấm áp lọt ra từ khe cửa thư phòng. Tô Nhuyễn bưng ly nước tiến lên, nhìn qua khe cửa khép hờ, thấy Yến Thính Nam với sống lưng thẳng tắp như tùng, đang cúi đầu múa bút.
Dáng vẻ ấy bớt đi sự cứng nhắc lạnh lùng ban ngày, nhưng lại thêm vài phần cô độc của đêm khuya. Giấy tuyên trải đầy bàn, dưới đất còn vương vãi vài cục giấy vò nát. Khung cảnh ấy tĩnh mịch, trang nghiêm, mang một vẻ cấm dục đầy thần thánh.
Hừm, đêm hôm khuya khoắt không ngủ mà ở đây luyện chữ à? Lối sống của mấy "lão cán bộ" đúng là biếи ŧɦái thật.
Tô Nhuyễn định quay đi, nhưng đôi dép lê lại vô tình đá vào khung cửa. Một tiếng "cạch" nhẹ vang lên, cửa thư phòng bị đẩy ra một khoảng. Bàn tay đang cầm bút của Yến Thính Nam khựng lại.
Thấy vậy, Tô Nhuyễn đành đánh bạo chào một tiếng: "Tổng giám đốc Yến?" Cô nhỏ giọng hỏi thăm, giọng nói còn vương chút khàn đặc vì vừa mới ngủ dậy. "Ngài vẫn chưa nghỉ ngơi ạ?"
Một giọt mực đặc rơi xuống đúng chữ "Không" trong câu "Chiếu kiến ngũ uẩn giai không", ngay lập tức loang ra, làm hỏng cả câu kinh văn. Yến Thính Nam không ngẩng đầu, chỉ chậm rãi đặt bút xuống.
"Ừ." Anh đáp lại một tiếng, mang theo sự xa cách đuổi người ngàn dặm: "Có chuyện gì?"
"Em ra uống nước thôi." Cô cố giữ giọng tự nhiên nhất có thể.
"Cứ tự nhiên."
Tô Nhuyễn không nhận ra sự khác thường của anh, cô nhích tới vài bước, tò mò nhìn vào tờ kinh vừa chép. Vết mực loang lổ, nét bút sắc lẹm như dao, làm gì có lấy nửa phần thanh tịnh của cửa Phật?
Cô nghiêng đầu, chỉ vào vết mực đen kia, giọng điệu ngây thơ nhưng lại đâm trúng tim đen: "Bản Tâm Kinh này chép mà sát khí đằng đằng thế ạ? Ai không biết còn tưởng ngài đang viết chiến thư đấy."
Nghe vậy, Yến Thính Nam cuối cùng cũng ngước mắt lên: "Về ngủ đi. Không có việc gì thì đừng có lượn lờ bên ngoài."
Tô Nhuyễn: "..."
Tô Nhuyễn nhún vai vẻ không quan tâm, ngáp một cái thật nhỏ. Cô lê bước quay về, giọng nói lười biếng vọng lại: "Được rồi được rồi, tư bản là lớn nhất, đi ngủ đi ngủ."
Cho đến khi cửa thư phòng khép lại, ngăn cách cái bóng dáng làm nhiễu loạn lòng người kia, bờ vai đang căng cứng của Yến Thính Nam mới khẽ thả lỏng trong chốc lát. Anh cúi đầu nhìn vết mực chói mắt trên bàn, tự giễu nhếch môi.
Yến Thính Nam tháo kính xuống, day day sống mũi. Lúc này trông anh hiếm khi lộ ra vẻ mệt mỏi của một người phàm trần. Anh nhắm mắt lại, đột nhiên vò nát tờ kinh viết hỏng kia, ném mạnh vào sọt rác trong góc phòng.
Anh bực bội đứng dậy. Tắm nước lạnh, có lẽ phải tắm thêm một lần nữa.
Đêm nay, một người khác cũng không ngủ được chính là Yến Vân Dã.
10 giờ tối, dưới cùng một bầu trời đêm, ánh đèn neon của quán Nebula làm người ta hoa mắt. Yến Vân Dã tựa lưng vào ghế, xoay xoay chiếc bật lửa, nghe Ôn Vãn Vãn hát những bản tình ca sướt mướt. Chu Ngụy đột nhiên dí sát điện thoại vào mắt anh ta: "Vãi chưởng! Tô Nhuyễn đang gọi nam mẫu ở LOST kìa!"
"Anh Dã, cái "đuôi nhỏ" nhà anh chơi cũng gắt đấy chứ!"
Trong ảnh, đầu ngón tay Tô Nhuyễn đặt trên mu bàn tay nam mẫu, ánh đèn mờ ảo trông vô cùng chướng mắt. Ngay sau đó, đám bạn bắt đầu hùa vào trêu chọc: "Anh Dã, cô ta cố tình chọc tức anh đấy à?"
Chiếc bật lửa trên tay Yến Vân Dã khựng lại, ngọn lửa bùng lên, phản chiếu ánh mắt u ám của anh ta. Trái tim anh ta giống như bị ai đó bóp nghẹt, đau đến ngạt thở.
"Hừ." Một tiếng cười lạnh ngắn ngủi thoát ra từ cổ họng Yến Vân Dã. Anh ta dùng ngón tay miết mạnh vào vòng xoay bật lửa, ngọn lửa vụt tắt: "Cô ta cũng chỉ có chút bản lĩnh đó thôi. Sao, các cậu tưởng tôi sẽ để ý chắc?"
Nói thì vậy, nhưng ngón tay anh ta lại không tự chủ được mà bấm vào cái ảnh đại diện đã im lìm từ lâu. Đám anh em xung quanh liếc nhìn nhau, trong tiếng cười đùa xen lẫn sự phấn khích chờ xem kịch hay.
"Đúng thế! Cái trình độ đó của Tô Nhuyễn, anh Dã còn không rõ sao?"
"Cố tình đăng vòng bạn bè để làm người ta khó chịu thôi mà, muốn gây sự chú ý với anh Dã đây mà!"
Yến Vân Dã nhấn làm mới màn hình. Một đường kẻ màu xám đâm ngang qua màn hình.
"Bị chặn rồi à?" Chu Ngụy ló đầu sang nhìn.
Đồng tử anh ta co rụt lại, quay về giao diện trò chuyện, nhanh chóng gõ chữ: [Cô điên rồi à?]
Giây phút nhấn gửi, một dấu chấm than đỏ rực đâm vào mắt anh.
[Đối phương đã bật tính năng xác thực bạn bè, bạn chưa phải là bạn của người ấy.]
Thông báo hệ thống lạnh lùng ấy giống như một cái tát nảy lửa, giáng thẳng vào mặt anh ta!