Anh nới lỏng tay một chút, liếc về chiếc điện thoại đặt trên bàn cao cạnh bồn.
“Nghe đi.”
Yến Thính Nam xoay cô quay lưng lại, ngón tay bấm nút nhận cuộc gọi, lòng bàn tay anh từ từ trượt dọc theo đường eo mềm của cô, như cố ý, như vô tình.
“Nhưng đừng mất tập trung.”
Hơi thở nóng rực của anh vẫn còn vương bên tai, Tô Nhuyễn còn chưa kịp định thần thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng chất vấn đầy thiếu kiên nhẫn của Yến Vân Dã.
[Bảo cô mua cái váy mà chậm chạp đến sáng à? Da của Vãn Vãn dính cồn, bị dị ứng rồi. Đang đợi thay quần áo. Tôi cho cô 10 phút cuối cùng. Đừng để tôi thấy đến cả chút tác dụng này cô cũng không có.]
Tô Nhuyễn bật cười khẩy, hơi ngẩng đầu, tóc cô vương vào chuỗi hạt gỗ tử đàn quấn trên cổ tay Yến Thính Nam.
[Vãn Vãn bị dị ứng sao? Tôi đề nghị Vãn Vãn nên cắt cụt chi luôn đi, tôi không rảnh mua váy, tôi đã gặp một người giáo viên, người ấy đang dạy tôi môn học bắt buộc của người trưởng thành.]
Giọng cô lười biếng, đầy khıêυ khí©h, từng chữ sắc bén như lưỡi dao.
Bên kia im một giây rồi giọng Yến Vân Dã bật căng lên: [Thầy giáo? Với ai?]
[Anh bớt quản...]
Lời cô chưa dứt thì ngón cái của Yến Thính Nam đã tăng lực, bấm nhẹ vào dái tai cô.
“Đau... nhẹ thôi...”
[Bốp!]
Một âm thanh sắc lạnh của ly rượu vỡ tung truyền qua loa ngoài, tiếp đó là tiếng gầm giận dữ của Yến Vân Dã.
[Tô Nhuyễn!!]
Nghe cái tên đó, các khớp ngón tay của Yến Thính Nam siết chặt, ánh mắt đột ngột trầm xuống.
“Tô, Nhuyễn?”
Tim Tô Nhuyễn chùng một nhịp.
Chết tiệt, lộ rồi.
Cái thứ xui xẻo Yến Vân Dã này đúng là phá sạch chuyện tốt!
Tay cô trượt nhẹ, chiếc điện thoại “tõm” một tiếng rơi xuống bồn tắm.
Dưới ánh nhìn của Yến Thính Nam, ba chữ Yến Vân Dã trên màn hình méo mó theo từng gợn nước, điện thoại chìm xuống đáy bồn, bong bóng nổi lên mang theo tiếng gầm đứt quãng, méo mó của Yến Vân Dã.
Tiếng rung chưa kịp tan thì hơi nóng trên bàn tay Yến Thính Nam đã hoàn toàn biến mất.
Cái tên Tô Nhuyễn này, anh rất quen.
Con nuôi của Yến Vân Dã từng bị một cô gái tên Tô Nhuyễn bám riết từ thuở cấp ba, không ngờ... cái “cục phiền” mà Yến Vân Dã lẩn tránh năm xưa giờ lại đang ôm sát lấy eo anh.
“Bây giờ mới hỏi tên sao?”
Mái tóc ướt sũng của Tô Nhuyễn dán vào gò má, ánh mắt cô chậm rãi trượt dọc theo yết hầu của anh lên phía trên.
“Thầy giáo lên lớp mà không chuẩn bị bài sao?”
Yến Thính Nam kẹp lấy cằm cô bằng kẽ ngón tay, buộc cô ngước lên.
“Dám chơi đùa ngay trên đầu tôi? Gan không nhỏ nhỉ.”
Tô Nhuyễn đau đến mức hít một hơi lạnh, nhưng miệng vẫn ngoan cố thêm dầu vào lửa.
“Thưa ngài, là chính ngài tự nguyện cắn câu mà.”
Yến Thính Nam thả lỏng tay, ánh mắt khôi phục vẻ lạnh lùng như ban đầu.
“Không ai dạy em đạo lý chơi với lửa thì có ngày tự thiêu sao?”
Tô Nhuyễn nghiêng đầu quan sát anh, vệt sắc dục còn sót lại nơi đuôi mắt anh vẫn chưa hoàn toàn tan, trông quyến rũ một cách nguy hiểm.
“Chơi với lửa...”
Âm cuối của cô mềm và say, giống như đang quấn lấy tai người khác.
“Cũng phải xem... ai là người châm lửa.”
Anh bất chợt rút người về, tấm lưng rộng với từng khối cơ dưới lớp sơ mi ướt sũng như viết sẵn ba chữ: Người lạ chớ lại gần
.“Xin lỗi, tôi thích hàng sạch sẽ, không có hứng động vào bát cơm của người khác.”
Anh ngừng một nhịp, giọng trầm xuống.
“Đặc biệt là bát cơm của con nuôi.”