“Chắc chắn phải làm sao?”
Trong bồn tắm ngoài trời của căn hộ áp mái Nebula, giữa làn hơi nước mờ ảo, Yến Thính Nam tháo chiếc kính gọng vàng xuống, để lộ trọn vẹn đôi mắt.
Không còn lớp kính che chắn, sự sắc bén mang theo ý chiếm hữu trong ánh mắt ấy lộ ra không sót chút nào.
Tô Nhuyễn khẽ ngước đôi mắt say mềm, đuôi mắt nhuốm hồng đào, nhìn anh không chớp.
Vị đại gia cấm dục cao gần 1m9 này vừa cởϊ áσ vest, thân hình ưu việt lập tức hiện rõ dưới lớp sơ mi trắng đã ướt sũng.
Trời ơi, ai mà chịu nổi chứ?
Anh càng cấm dục, cô càng muốn nhìn thấy lúc anh đánh mất kiểm soát, anh càng lạnh lùng, cô càng mong khoảnh khắc sức hấp dẫn giới tính của anh bùng nổ.
“Nếu nửa chừng hối hận muốn dừng lại...”
Giọng anh khàn thấp, ngón tay chậm rãi lướt qua dây áσ ɭóŧ ren đã thấm nước của Tô Nhuyễn.
“Thì lúc đó, không đến lượt em quyết định nữa.”
Đuôi mắt Tô Nhuyễn vì rượu mà khẽ run.
Người đang đứng trước mặt cô chính là Yến Thính Nam, vị Phật gia lạnh lùng nổi tiếng khắp giới kinh đô, năm nay 32 tuổi, vai rộng, eo hẹp, khí chất đoan chính thanh cao, khuôn mặt hoàn hảo không tì vết. Điều kí©h thí©ɧ nhất vẫn là: anh còn là cha nuôi của Yến Vân Dã. Nếu tên tra nam kia biết cô đang ngâm mình trong bồn tắm của cha nuôi anh ta...
Chỉ nghĩ đến vẻ mặt của Yến Vân Dã lúc phát hiện bị “trộm nhà”, trong lòng cô liền dâng lên cảm giác hả hê như được báo thù.
Tô Nhuyễn cố ý dùng đầu ngón chân móc nhẹ vào nếp gấp quần tây của người đàn ông.
“Thưa ngài, quần áo ướt hết rồi...”
Giọng cô mềm mại, ngọt như kẹo tan, trong trẻo đến mức như trực tiếp xoáy vào lòng người khác.
Yến Thính Nam nhướng mày, hơi thở áp sát bên tai cô.
“Cho nên?”
Khi môi anh lướt qua, như chạm mà chẳng chạm, vành tai Tô Nhuyễn lập tức nóng bừng.
“Anh có thể dạy tôi cách xử lý không?”
Uống nửa chai Tequila rồi, lúc này Tô Nhuyễn liều lĩnh hơn bình thường, khuôn mặt đỏ hệt ráng chiều, liền buột miệng.
“Phải là dạy... chi tiết cụ thể ấy.”
Rượu khiến người nhát gan trở nên táo tợn, để cô có can đảm nói ra những lời lẽ hoang đường đến vậy.
Yến Thính Nam bị đôi mắt hạnh ướŧ áŧ ấy làm cho chao đảo, yết hầu khẽ chuyển động.
“Dạy em sao?”
Anh bất ngờ siết lấy cổ tay đang làm loạn của cô, vết chai mỏng nơi kẽ ngón tay ma sát khiến người ta tê dại.
“Nhưng phương pháp giảng dạy của tôi... tuyệt đối không dịu dàng.”
Anh luồn những ngón tay thon dài vào lớp tóc ướt sau gáy cô, cô còn chưa kịp phản ứng thì đôi môi mang theo hơi lạnh đã đè xuống.
“Đợi...”
Âm cuối của cô bị nghiền nát trong nụ hôn, nụ hôn ấy mạnh mẽ đến mức khiến cô gần như nghẹt thở.
Tô Nhuyễn buộc phải vòng tay ôm vai anh, tìm điểm tựa mà giữ thăng bằng, Phật tử phá giới đúng là hoang dã vượt mọi tưởng tượng.
“Lấy hơi.”
Yến Thính Nam tựa trán vào trán cô, khàn giọng ra lệnh, từng giọt nước lăn xuống từ sống mũi cao thẳng.
“Chuyện này cũng không học được à?” Từng chữ anh phát ra mang theo uy lực của kẻ đứng ở vị trí cao.
Đúng lúc ấy, tiếng điện thoại rung lên bất ngờ vang lên.