Chương 9

“Sư tổ, người đến rồi.” La Mông Vu từ trong phòng sách ngấu nghiến mấy trang sách cổ mục nát, vừa nghe tiếng bước chân thì cái bóng dáng nhỏ nhắn đã lao đến bên cửa.

Lưu Sơn Vân Phi Cổ mỉm cười nhìn nàng chạy ra rồi lại nhanh chân chạy vào phòng lấy gì đó. Sau mười ngày nhốt trong kết giới mới lôi La Mông Vu sống lại, hắn một lần nữa nhìn nhận lại mọi thứ, nhìn ra những thiếu sót của bản thân trong chuyện này.

Hắn không thể vội vàng quay lại bế quan được nữa, cốt lõi của sự việc chính là thái độ của bản thân hắn suốt bao năm qua. Sau khi mất hoàn toàn trí nhớ, nàng vẫn ưa thích việc luyện dược sư, mỗi ngày đều không ngừng tra cứu sách cổ rồi pha chế đan dược với nhau. Khoảng thời gian này Lưu Sợ Vân Phi Cổ vẫn ghé đến Luyện Đan Dược vài lần nhìn xem tình trạng của La Mông Vu.

“Quy Bá vất vả rồi.” Quy Bá rót trà lắc đầu ngao ngán, hắn nào có vất vả gì đâu.

“Dạo này Tiểu Vu vừa luyện ra được đan dược mới, vì chuyện của ngài mà mỗi ngày đều ngẩn người suy nghĩ biện pháp chế đan, cũng sợ ngài bận rộn không dám làm phiền lại không cho ta động tay vào, thật hết cách mà.”

“Haha, dạo này cũng không bận rộn nhiều, hôm nay mới chợt nhớ lời hứa một tuần phải quay lại đây cho Tiểu Vũ kiểm tra.”

“Ha, Sư tổ người mau quên vậy sao? Muốn nuốt lời?” La Mông Vu cầm trên tay một hộp nhỏ đựng đan dược.

“Không phải đã đến rồi sao.”

La Mông Vu sờ mũi nhét hộp nhỏ vào tay Lưu Sơn Vân Phi Cổ, lưỡng lự khó nói.

“Cái này là gì?”

Thấy ánh mắt nghi ngờ rõ ràng của Quy Bá nàng hất cằm khoanh tay nói.

“Là đan dược trị bách độc, luyện chế từ hơn mười loại thảo dược cấp cao, mất hơn hai ngày tinh luyện, bởi vậy mà da mặt của Tiểu Vu cũng bị lửa thiêu sạm luôn rồi. Nó tên là La Mộc.” Nàng chỉ tay vào ba viên đan đen ngòm trong hộp, nhìn có hiệu quả trông thấy.

La Mộc là cái quỷ gì, không thể tin là có cái tên đan dược như thế luôn. Trông viên đan không được chất lượng như lời nàng nói cho lắm, có lẽ Quy Bá nên kiểm tra một chút công thức của nàng.

“Ồ, trông ngon đấy.” Lưu Sơn Vân Phi Cổ nhìn ngó một chút rồi đóng lại cất vào tay áo.

Sao lại ngon chứ? La Mông Vu nhíu mày phản bác.

“Nhưng mà chưa kiểm tra bệnh tình đã bốc thuốc, có hơi qua loa không?” Lưu Sơn Vân Phi Cổ chất vấn.

“A, đúng là hơi qua loa. Nào mời Sư tổ đưa tay ra.” La Mông Vu tất nhiên không quên việc này, chỉ là hơi khó mở lời vừa hay Sư tổ lại chủ động chất vấn, nàng nào phản bác.

Vẫn giống lần trước, nàng không bắt được dòng khí chảy trong người Sư tổ, trước mắt chỉ là sương mù. Vì cứu nàng nên Sư tổ mới bị dính độc, kết quả là nàng dựa theo miêu tả của người để luyện ra loại đan gọi là bách độc, mặc dù là nàng tự phong cho nó như vậy, khả năng trị độc rất cao. Nhưng trên hết phải nhìn rõ tình trạng mới tìm được cách, thực tế, nàng không cách nào dò được nguyên cớ.

Là do năng lực nàng còn quá kém cỏi!

Ngược lại, ngay khi nàng đặt tay lên Lưu Sơn Vân Phi Cổ đã dùng Tinh Trấn Thần thăm dò nội tâm La Mông Vu, trước mắt là toàn bộ tâm thất hiện ra rõ ràng. Xác định tình trạng đều dần vào vị trí ban đầu mới thở ra mở mắt như chưa có chuyện gì.

Quy Bá nhìn một màn, lòng thắt lại lo lắng, nhận được cái gật đầu của Sư tổ Thạch Thiên Bá Kiếm mới yên tâm phần nào.

“Đừng làm loạn.” Lưu Sơn Vân Phi Cổ đánh vào bàn tay bắt đầu di chuyển loạn tìm mạch khí của nàng.

La Mông Vu bất mãn nhưng trên mặt hàm hồ tỏ ra đã rõ gật gật đầu.

“Đan dược này có thể dùng,liều lượng hơi mạnh nhưng chắc không làm khó được Sư tổ, nhớ rõ viên thứ hai cách viên đầu tiên một tháng.”

Lưu Sơn Vân Phi Cổ hiểu rõ nhưng không vạch trần, chỉ mím môi cười.

Ngài ở lại trò chuyện không lâu vội vàng rời đi, La Mông Vu nhắc lại bài vận khí thải độc cùng phương pháp dùng thuốc bổ trợ phục hồi một lần nữa.

Ra khỏi Đan Dược Luyện làn sương mờ La Mông Vu nhìn thấy cũng dần dần mờ đi những thứ xấu xí bên trong cũng lộ ra hoàn toàn, dùng nửa công lực kiềm nén bên trong đến giờ đã là cực hạn, lau vết máu trên môi điềm tĩnh trở về như chưa có chuyện gì.

“Mau vào pha thêm ấm trà, đứng ngây người ra đó làm gì.” Quy Bá thấy nàng đứng nhìn theo lại ngẩn ra suy tư gì đó, không biết nàng có nhìn ra được gì không.

Rõ ràng là đã có gì đó, sự dao động này rất nhỏ lúc Sư tổ rời đi. Nhưng mà, tại sao lại bắt nàng đi pha trà nữa rồi, bực bội thật.