Quy Bá khéo léo lẫn tránh, dù gì thì hắn cũng hỏi đến lần thứ mấy rồi.
“Còn ngươi, suốt ngày chạy đến chỗ này ngồi ngây ngốc với Tiểu Vu, không phải ngươi cũng trở nên giống Tiểu Vu nhà ta rồi chứ.”
Không, hắn không muốn mất trí nhớ, hắn không được quên quá khứ của mình.
“Chẳng phải đã nói với ngài nhiều lần rồi sao, đến trị bệnh.”
“Bệnh, ngươi nói gì tay nghề của ta?” Rõ ràng đã cứu hắn từ cửa môn quan về, tốn biết bao tâm sức, dược liệu của lão, hắn trả cả đời chưa trả hết. Dám nghi ngờ khả năng của lão à, Quy Bá ta sống đến đời thứ ba ngươi mới ra đời ấy.
Tất nhiên là hắn cũng không biết mình mắc bệnh gì, mà cũng không muốn có thêm người biết về chuyện của hắn. Chỉ nhìn về hướng La Mông Vu khó hiểu.
“Nào, nào, Tiểu Vu đến xem xem, tên tiểu tử này ngày ngày đêm đêm đều đến muốn gặp ngươi, thật phiền. Ngươi tự lo liệu.” Quy Bá vỗ bàn, quay ngoắc sang một bên bất mãn hừ hừ.
“Vu cô nương, cô hứa sẽ trị bệnh cho ta.” La Mông Vu đặt bình trà lên bàn, hương trà đặc biệt thơm nóng tỏ ra. Nghe vậy cũng không ngẩn đầu, lấy ra ly trà rót cho Quy Bá trước.
“Ta? Ngươi nói xem, ta nhận của ngươi trân quý vật bảo gì nói ra xem ta có thể trả lại, hay ngươi từng hứa cho ta món hời gì, hoặc ngươi chính là phu quân tương lai của ta, có thể là ân nhân của ta?” Là cái nào trong số những cái nàng có thể sẽ để mắt đến mà ra tay hứa rằng muốn cứu hắn đây. Mặc dù vóc dáng lẫn khuôn mặt cũng xuất sắc, đẹp hết phần người khác rồi, nhưng phải có cái giá thì nàng mới trả, bây giờ nàng rất lười nha.
“Ta từng cứu cô nương.” Mặt không biến sắc, dù sao cũng là nàng muốn hắn cứu nàng. Cái gì mà phu quân tương lai chứ, lại bịa ra vài lý do khó tin rồi đấy.
“Quy Bá ngài nói xem có phải hắn nói thật không?” Nàng ngồi xuống ngay ghế gỗ của Cảnh Thiện Hành vừa ngồi, bộ dạng thong dong, chân đong đưa, xoa cằm ngẫm nghĩ.
Lật lọng, rõ ràng là không muốn nhận trách nhiệm này mà. Cảnh Thiện Hành nhìn sang Quy Bá, trên mặt toàn là khó nói, lưỡng lự, nhưng lời nói ra cũng rõ ràng là muốn thoái thác.
“Ta…ta làm sao biết được, dù sao thì ta cũng chưa thấy chuyện này.”
“Ta cũng không nhớ ngươi cứu ta khi nào a, có thể đã quên, đợi ta nghĩ ra sẽ tìm cách giúp ngươi. Tính ta là vậy, có ơn tất báo, ngươi cứ yên…”
Đợi ngươi nghĩ ra, ta đã đợi bao lâu rồi, chuyện duy nhất làm ta khổ luyện ngày đêm, tính mười năm đã vượt bậc gấp hai lần người thường. Vì một câu nói của ngươi ta đã vui mừng đến nhường nào, đến lúc ngủ cũng nghỉ đến ngày đột phá thành công. Hắn đợi, hắn đợi… đợi cái rắm.
“Này, này, chưa nói xong mà, đừng nóng mà…”
Quy Bá nhìn bóng lưng đi xa không ngoảnh đầu, vỗ tay trầm trồ, xem như bứng được một vị tổ tông đi rồi.
“Tiểu Vu à, lợi hại lợi hại.”
“Không thích gọi Tiểu Vu.” Nàng chu môi, ghét bỏ vẻ mặt hớn hở của lão, hắn rời đi không khí xung quanh lại vắng vẻ có chút buồn bã dấy lên.
“Tại sao không thích, trước giờ vẫn gọi ngươi như vậy. Hay là gọi Tiểu Tiểu Vu.” “Không!”
“Gọi Tiểu Hoàng đi, Hoàng trong hoa Lý Hoàng.” Mặt mày nàng sáng lên chỉ lấy hoa trong vườn.
“Không thích, sao lại gọi Tiểu Hoàng, vẫn cứ gọi Tiểu Vu đi.” Quy Bá ngã người ra ghế, gió quyện mùi trà uống một ngụm ngọt tại cuống họng.
“Ưm, ừm Tiểu Vu thì Tiểu Vu.” Nàng cuối mặt không mấy hứng thú vấn đề này nữa, lại ngẩn người một lúc.
Hoàng trong hoa Lý Hoàng à, sớm nở sáng rực, tối tàn không ảnh. Nhưng nàng không thể giống loài hoa ấy, trước mắt Quy Bá lại nhoà đi hình ảnh nàng ngồi trong gió, mặc gió thổi mái tóc.