Chương 7

Sau hội nghị Tân Loan, các tông môn ráo rít truy tìm nguồn cơn của Ma chủ mới, tiêu diệt mầm hoạ trước khi hắn được sinh ra.

Việc Sư tổ Thạch Thiên Bá Kiếm xuất quan đã rầm rộ, các chưởng môn và trưởng lão đến bái phỏng như đều không gặp. Khương Thuyết Truyền Vi trưởng lão nuối tiếc, không đợi được Lưu Sơn Vân Phi Cổ đã tiếp tục bế quan.

Nửa năm sau, chủ vì một câu nói của Sư tổ. “Đạo người không có, làm sao tu được Đạo Trời.” Nhiều người hổ thẹn, vái lạy bỏ áo xin rời núi trở về tu tập. Vì thế mà Thạch Thiên Bá Kiếm nửa năm này đều luyện nên ngọc tốt, xứng danh trong tứ đại tông môn.

“Này, hôm nay vẫn không thấy Thiên Hành sư huynh, không phải nói hôm nay trở về à.” “Về rồi, canh cổng nói huynh ấy về từ sớm.” “Ây da, không cần đoán, mỗi lần đi làm nhiệm vụ trở về hắn đi báo cáo xong lại đến Đan Dược Luyên.”

“Đúng vậy, chính là vì vị kia.”

“Được rồi, được rồi, biết tới đó là được rồi, ngay mai có cơ hội phải thách đấu với đệ ấy mới được.”

“Đúng, đúng.” Toàn bộ đều đồng ý, về chuyện nửa năm trước, đến bây giờ ai cũng không muốn nhắc lại cái tên La Mông Vu thêm nữa.

Đan Dược Luyện là khu vực riêng biệt, bề mặt chiếm gần phân nửa Thạch Thiên Bá Kiếm. Nguyên thuỷ vùng đất Tây Bắc này linh khí dồi dào, linh dược mọc dại, đủ loại quý giá. Sau khai sơn lập thổ, gìn giữ được vùng này gọi là Đan Dược Luyện vừa luyện đan vừa trồng dược liệu, qua nhiều đời hiện tại là Quy Bá trông coi.

Vườn thuốc của Quy Bá được trời chăm, mỗi ngày ông đều vào lò luyện đan vậy mà quanh năm dược liệu tươi tốt, không làm mất những loại quý giá.

Đến mùa Lý Hoàng trổ hoa, chưa kịp thu hết đem cất giữ chúng đã xoè cánh sắp tàn. Hoa này lạ ở chỗ hoa càng tàn càng thơm hơn.

“Tiểu Vu à, đừng nhìn nữa mau vào pha trà cho lão đây. Luyện được nhất phẩm đan dược đúng là khổ cực, ta khát, mau nào.” Quy Bá cố tình nhấn mạnh mấy chữ nhất phẩm đan dược, kéo sự chú ý của La Mông Vu trở lại.

Nàng vẫn ngồi ngẩn ngơ, tay cầm một bó hoa Lý Hoàng vàng óng, mắt nhìn ra ngoài vườn xa xăm, lâu lâu sẽ khẽ nhắm mắt nghiền ngẫm, gió cuốn tung mái tóc xoã trông nàng buồn thật lâu.

Phải mất cả tháng La Mông Vu mới tỉnh dậy, chẳng có gì thay đổi bên ngoài nhưng bên trong lại nhạy cảm ơn, nàng sợ mọi thứ nhút nhát hơn. Lưu Sơn Vân Phi Cổ là người nàng nhìn thấy đầu tiên điều đó làm nàng yên tâm khi ở gần ông ấy.

“Cảnh Thiện Hành, nhìn xem, nó còn không để tâm tới lời tôi nói nữa. Hết cách rồi, phải mau báo lại với Sư tổ thôi.”

Quy Bá vỗ đùi ê ẩm, thở dài thành tiếng, ghé mắt nhìn bóng lưng người nào đó vừa nhắc đến Sư tổ đã rục rịch, bất mãn nhìn những cánh Lý Hoàng trên tay bắt đầu rơi cánh úa tàn. Quy Bá khẽ cười trộm.

“Đúng vậy, tình trạng này kéo dài cả nửa năm rồi. Sư tổ dạo này dù bận đến mấy cũng phải đến quản nàng mới được.” Cảnh

Thiện Hành nghiêm trọng nói, đầu chân mày nhíu lại tỏ vẻ hết kiên nhẫn, vừa xoay người bước đi cái bóng nhỏ đã chạy mất.

“Ta đi pha trà, hai người các người không

cần vội.” Đúng là ức hϊếp người quá đáng

mà, trà trà trà, suốt ngày đều đòi uống trà.

La Mông Vu bất mãn nhăn tít chân mày, cắn môi cam chịu vào pha trà.

“Đoán xem trà hôm nay tiểu Vu có vị gì nào?” Quy Bá nhìn bóng dáng trong lều vừa làm vừa càu nhàu.

Khi trước nàng sẽ pha trà mỗi ngày, trà của nàng rất thơm rất đậm, phải chi bây giờ nàng cũng vừa pha trà vừa lớn tiếng càu nhàu với lão thì lại tốt biết mấy.

Cảnh Thiện Hành ngồi xuống ghế, trời không còn đủ nắng ngồi dưới bóng Hoạ Mị uống trà đúng là hết ý.

“Quy Bá, tại sao tình trạng này lại kéo dài như vậy, có khi nào nàng ấy không lấy lại được trí nhớ không?” Mất trí nhớ, vậy chẳng phải sẽ quên luôn phương pháp trị bệnh mà nàng nói hay sao.

Chẳng phải là có thể hay không mà là chắc chắn sẽ quên hết, quên sạch, nó còn khủng khϊếp hơn Tẩy tuỷ tinh phạt gấp mấy lần.