Trên đỉnh Trận Huỳnh Quan vẫn còn dày đặc người, người nào người ấy đều thê thảm, có người còn cho rằng đây rõ ràng là sấm sét từ cơn thịnh nộ của Sư Tổ, muốn đánh bọn họ cho tàn phế mới thôi.
Trận Huỳnh Quan quanh năm đều là vậy, có đợt sét đánh liên hồi cả ngày, là trận tụ sét tự nhiên giúp nhân giới tránh được sấm sét.
“Sư phụ!”
“Chưởng môn!”
Trường bào tung bay trong gió, một tay cản phá làm lệch hướng tia sấm đang bổ xuống, cả tông môn như thoát được một kiếp, thở phào nhẹ nhõm, trong lòng người nào người đấy đều sợ hãi, nửa đời còn lại nghĩ cũng đừng nghĩ đến hai cái tên Cảnh Thiện Hành với La Mông Vu nữa.
Hồng Trạch chưởng môn cùng sư bá Lãnh Ngân của tông môn vừa bước chân tới địa điểm hội nghị Tân Loan, một cảm giác bất an hiện diện, cả hai nhìn nhau ngầm hiểu. Hội nghị này cũng là thời điểm quan trọng, thời thế có chút loạn.
Trưởng lão của các tông môn đồng thời xuất quan cách nhau khoảng thời gian không xa lắm, nguyên nhân là bọn họ tính ra được ba giới sắp có dị biến, Ma chủ mới sẽ được sinh ra, ắt có chiến loạn.
Tham gia được một nữa, hướng Tây Bắc nổ lớn một tiếng, mây chớp ầm ầm, sấm rền che trời. Hồng Trạch chưởng môn không kịp uống chén trà cáo từ, chỉ chắc nịch một câu: “Thạch Thiên Bá Kiếm nhất quyết đánh chặn Ma giáo, toàn bộ tông môn ủng hộ sách lược chu toàn các vị đưa ra.” Không ngừng nghỉ lập tức liền trở về, giao phó cho Lãnh Ngân sư bá tiếp tục bàn bạc sách lược cùng chư vị tông môn khác.
Nhìn khung cảnh các môn đồ tụ hợp nhốn nháo trên đỉnh Trận Huỳnh Quan trong lòng hắn hổ thẹn không ngừng.
“Môn đồ làm sai, ắt sư đồ dạy dỗ không nghiêm, tất cả giải tán, trở về ăn năn hối cải, sửa chữa và bù đắp khuyết thiếu của bản thân. Đích thân ta sẽ nhận tội và chịu hình phạt với Sư phụ.”
Ánh mắt chưởng môn nhìn ra xa, chính diện Điện Mao Thuỷ, tình hình này làm ông nhớ lại quá khứ rõ ràng hơn, sư phụ tức giận xuống lệnh để Bác Hoa sư thúc và Hí Dương sư bá phải đến bốn kì cảnh thu thập được tứ đại trấn thú vốn bị yêu vật đánh cắp, chưa thu thập đủ chưa được trở về.
Chỉ dựa vào hai người, bản lĩnh tới đâu, pháp bảo, dị bảo tốt đến thế nào cũng khó như lên trời. Đến khi Sư phụ hắn nguôi giận, trưởng lão ra sức khuyên can hai vị sư thúc và sư bá mới được triệu về.
Khi đó hắn chỉ mới được Sư phụ thu nhận làm đại đồ đệ không lâu, sự việc chấn động năm đó vẫn còn hắn nhớ rõ.
So với việc ấy, chịu phạt trên Trận Huỳnh Quan cũng chẳng phải hình phạt to tát gì.
“Như Lan sư muội, mau đứng dậy, trở về nghỉ ngơi trước.”
“Chưởng môn, là ta tất trách, không quản sự việc, đáng chịu phạt, Như Lan không có gì giải thích cả.”
Như Lan bản lĩnh thì nhiều, nhưng tính cách lại hiền lành, không có thủ đoạn, quá đơn thuần. Sự việc đến nước này có tội hay không có tội đều nên để hắn gánh.
“Được rồi, mau nghe lời.” Hồng Trạch chưởng môn sót cho sư muội nhỏ tuổi của hắn, liên tục thúc giục trở về.
“Đại sư huynh, nhìn kìa.” Như Lan buộc miệng, khi nào không có người nàng vẫn hay gọi chưởng môn như vậy.
Phía xa, kết giới hai tầng đang dựng nên, ẩn hiện sự mạnh mẽ không dễ dàng phá huỷ, Điện Mao Thuỷ hoàn toàn cô lập giữa trời.
Nghiêm trọng rồi!
Kết giới đã giăng, cũng không cách nào vào được, trước mắt là quản giáo lại toàn bộ tông môn, đợi Sư phụ trở ra.