Chương 5

Bên ngoài vẫn bàn tán nguyên cớ, có người cho rằng lai lịch của Chân Thiện Hành rất có chỗ tốt nên được ưu ái, ngày thường vẫn được chưởng môn chiếu cố nhiều điều.

Có người cũng thắc mắc rốt cuộc La Mông Vu có vị trí thế nào mà ngay chính Sư Tổ đưa ra lệnh cấm như vậy.

Dù là người nào đi nữa, ngày hôm nay bọn họ đều bị gộp chung lại một chỗ,bị bắt ép đưa vào Băng Điện.

Xong đời rồi!

Đến Trận Huỳnh Quan chịu phạt tức là đến cho sét đánh, không biết liệu bọn tu vi cấp thấp như bọn họ có bị đánh đến tàn phế hay không, thật khủng khϊếp mà!

Thời gian vẫn trôi nhanh, vẫn không đợi chờ ai. Trong điện Mao Thuỷ lại chứa đựng cơn vũ bão lặng lẽ, bán kính hơn năm trượng đều đã không còn bóng dáng ai, âm trầm và đơn độc. Lưu Sơn Vân Phi Cổ đã không thể nhìn thấy hình ảnh La Mông Vu rõ ràng được nữa, tất cả nụ cười, ánh mắt, biểu cảm chỉ còn lại trong tâm trí hắn sau ngần ấy thời gian lâu hơn hai chữ năm tháng.

La Mông Vu bây giờ dần dần trong suốt, bắt đầu từ tay, chân, cổ, mặt đều ẩn hiện những hoa văn cổ, không chỉ một mà là từng loại kí ấn đan xen nhau chỉ có người thật sự tinh thông mới nhìn ra sự bổ trợ trong đó.

Phiền phức đến rồi!

Lưu Sơn Vân Phi Cổ than trong lòng cũng không thể hiện ủ rũ mà liên tục đưa tay kết ấn.

Điện Mao Thuỷ lại giăng hai tầng kết giới, nội bất xuất ngoại bất nhập.

Cảnh Thiện Hành vốn dĩ đã được đưa đi chữa trị, về vấn đề tình trạnh của hắn cũng nằm giữa thập tử nhất sinh. Cấm chế dù đã được La Mông Vu áp chế tạm thời không dẫn đến kết cục xấu, tuy nhiên viên đan với hơn phân nửa là độc đủ làm hắn bước nửa chân vào quỷ môn quan.

Đau, cực kì đau. Như ngàn đao đâm xuyên, ngàn Bá Hung lẫn trong huyết cắn nuốt máu thịt.

Sau khi đặt La Mông Vu lên Hoàng Canh, một tảng đá nóng, tiếng nổ tanh tách nhẹ nhẹ rồi liên hồi truyền đến, không phải như tiếng băng đột ngột nứt vở mà giống muối thả vào lửa, thả đến đâu nổ đến đó.

Nhưng bàn tay lại lạnh kinh người, hắn sửng sốt, nhất thời dùng cách vận khí để sưởi ấm giống như lúc bọn họ còn trong Băng Điện.

Không biết vì cớ gì mà thân nhiệt nàng vẫn giảm nhanh, có thể bị đóng băng mà chết, hắn hết cách, y phục cũng bị nàng cướp lấy nhiệt độ trong này đúng là không đùa được, đánh liều hắn ngồi xuống vận khí có một chút khác là đảo khí đi ngược lại bình thường. Dòng khí vậy mà lại cứu sống được cùng lúc hai người.

Lưu Sơn Vân Phi Cổ không ngờ tới, tính thời gian vào Băng Điện không quá một ngày vậy mà tình trạng La Mông Vu đã tồi tệ đến mức này, vượt xa các mốc tái phát trước đây.

Dòng khí lưu vừa phát ra Lưu Sơn Vân Phi Cổ hắn không cần suy xét đã một chưởng đánh bay Cảnh Thiện Hành ra ngoài điện, tức giận ra tay, Hoạt Long Bát vừa ra chỉ thấy tàn ảnh, không khí bao phủ mùi khét, đánh ngay Cảnh Thiện Hành vừa rơi xuống.

Quy Bá từ lò luyện đan đem ra được nhất phẩm đan dược. Chưa kịp vui vẻ đem khoe cùng La Mông Vu đã nghe chuyện động trời này, nhất phẩm gì đó chỉ là chuyện con muỗi.

Vội vàng đến Điện Mao Thuỷ đã thấy cảnh này.

Một nhát Hoạt Long Bát vừa hay đánh lên người Quy Bá, Cảnh Thiện Hành hít một hơi sâu, cảm nhận rõ người phía trên rên lên một tiếng. Nhờ lớp mai rùa ngàn năm của Quy Bá nên cả hai vẫn còn sống.

Uy lực kinh người, dù có Quy Bá đỡ thay hắn một mạng thì sức công phá đủ làm Cảnh Thiện Hành không thở nổi, nôn ra máu.

“Là do Quy Bá gây ra hoạ, lão thân xin đứng ra chịu phạt, xin người cứu lấy Tiểu Vu.” Vừa nói Quy Bá vừa cúi người sát mặt đất, trên nét mặt năm tháng tràn đầy nước mắt, chỉ cái ánh mắt hướng về La Mông Vu đang nằm bất động cũng đủ thấy sự lo lắng, bất an của ông.

Cảnh Thiện Hành không chịu nổi cơn đau, lăn lộn dưới nền, thất khiếu bắt đầu chảy máu. Tai mình không nghe được nữa, mắt mình cũng bắt đầu mờ dần. Cơn đau gợi nhắc lại câu nói của nàng, người đầu tiên dám mạnh miệng hỏi hắn có tin hay không tin đây. Hắn đánh cược, vì hắn cược rằng sẽ tin nên muốn nàng sống, muốn nàng chữa được bệnh cho mình, muốn hỏi xem rốt cuộc nàng là ai mà lợi hại như vậy.

Hắn không còn nghe được con nói phía sau của Sư Tổ Lưu Sơn Vân Phi Cổ nữa, lờ mờ thấy nét mặt ông ấy nghiêm trọng, phất tay đã tạo ra cuồn phong, gió xé rát da, đất đá bay lên, mặt đất cũng rung chuyển theo.

Quy Bá đưa Cảnh Thiện Hành ra khỏi Điện Mao Thuỷ, bước chân run rẩy nhưng lòng ông vẫn sáng tỏ mọi chuyện. Ghé mắt nhìn tên tiểu tử này, nặng kí đấy, trước khi ngất mắt vẫn không rời Tiểu Vũ chút nào.

Không nghĩ nữa, không nghĩ nữa, trước tiên tìm cách lấy lại cái mạng cho tên tiểu tử này trước. Tình trạng nghiêm trọng như vậy, cũng may ngày thường Tiểu Vũ đều có sổ ghi chép, hy vọng hắn còn cứu được.