“Này, thả ta ra, làm gì vậy? Mau buông tay.”
La Mông Vu thều thào nói, chân mày nhăn tít, khó khăn đưa tay giật lại cổ áo.
Biết vậy không cứu ngươi, để ngươi chết làm ma canh xó trong này đi cho rồi.
Đều là lời muốn nói nhưng mà nàng đã hết sức đành trơ mắt nhìn hắn.
Chân Thiện Hành nhìn chằm chằm nữ nhân này tuy bất tỉnh nhưng lúc đó tâm thức hắn vẫn đủ tỉnh táo để biết những việc xảy ra xung quanh.
Nếu không có người này chắc hắn đã loạn không có đường thoát, kết cục chỉ có thể rơi vào cái chết, tuy nhiên hắn cũng không ngờ rằng người cứu mình lại có bộ dạng thảm hại như thế này.
Y phục đều bị cướp hết mặc trên người tuỳ ý, điều này có thể hiểu. Nhưng cái bộ dạng sắp bị đóng băng đến chết này đúng là thảm hại.
Cảnh Thiện Hành buông tay, trên mu bàn tay đều là cảm giác lạnh lẽo, sợ rằng tay cô ta với băng ở đây cùng lạnh như nhau.
“Ngươi là ai?” Hắn hỏi tuỳ ý, nhìn quanh động rõ hơn, người hắn đã không còn nóng như trước, tất nhiên phải lấy lại y phục của hắn.
“Ta đến đây trước ngươi không lâu.” Mỗi lời nói của nàng đều khó khăn, khô khan, cả chân cũng không còn đứng vững thêm được nữa, quỳ rạp xuống đất, trước mắt lại bắt đầu mờ dần.
Cảnh Thiện Hành khó hiểu vừa rồi chẳng phải vẫn còn ổn lắm sao, hay là trông hắn đáng sợ như vậy, có thể hiểu được.
Vốn trước nay sắc mặt hắn vẫn lạnh lẽo, đáng sợ như vậy.
Đúng là có một chút uy hϊếp bên ngoài a.
Không để lãng phí thời gian, La Mông Vu muốn một hơi nói hết tất cả, nhưng lực bất
tòng tâm, đầu nàng bắt đầu gục xuống, môi đều khô cứng đến phát âm cũng không tròn vành rõ chữ.
“Ta có thể chữa bệnh của ngươi, nếu muốn vấn đỉnh đại đạo, giúp ta rời khỏi đây.”
Cuối câu nàng còn nghi hoặc muốn ngước mắt nhìn xem hắn có nghe được ý nàng muốn nói không, nhưng người nàng lạnh quá, chỉ muốn co người lại nằm im, nàng hết sức thật rồi, không giãy giụa hay kêu cứu.
Tất nhiên nàng đã nghĩ đến sẽ có trường hợp này, không tin mà để nàng chết ở đây nhưng nàng vẫn muốn ôm hy vọng giữ được mạng. Hắn cũng có số của hắn, nàng cũng có số của nàng. Liệu hắn chọn tin hay không tin?
Trên dưới Thạch Thiên Bá Kiếm nặng nề, ai nấy đều chột dạ. Đích thân Hạ Tĩnh Trạch mở cửa Băng Điện đưa hai người bên trong ra ngoài. Thái độ khiêm nhường có thừa, cơ mặt cũng teo tóp đáng thương.
Sư Tổ đột ngột xuất quan, một mình xuống núi mang theo hàn ý cực độ. Sau khi biết La Mông Vu bị giam trong Băng Điện liền nổi trận lôi đình, sát ý toả ra đủ đánh văng mấy cấp đại đại sư huynh của bọn họ. Chẳng biết nguyên cớ gì Sư Tổ lại nổi giận như vậy.