Sự hứng thú, tò mò, trải nghiệm, quan trọng nhất hiện tại hắn chính là thứ giúp nàng vượt qua những ngày bị giam trong Băng Điện. Ngón tay nàng run lên đôi chút, kiềm nén hơi thở đang rối loạn của bản thân, cố gắng lắng nghe âm thanh của nam nhân kia.
Những giọt mồ hôi cùng lúc rơi trên gương mặt của cả hai.
Người vì đau đớn xé tâm can, người thì bất an vì chưa có kinh nghiệm thử thuốc vào người sống.
Đầu tay nàng linh hoạt liên tiếp nhấn vào những huyệt đạo chủ chốt trên người hắn, dẫn dắt La Minh đi vào lục phủ ngủ tạng, chèn ép nguồn cơn gây ra.
Cuộc tranh đấu về giới hạn lẫn thời gian, dù có hắn sát bên cạnh nhưng La Mông Vu vẫn rất lạnh, môi nứt toạc vướng máu, mỗi cử động đều đau đớn.
Không ổn!
Ngay thời khắc mấu chốt lại xảy ra biến cố, nếu như đưa thêm một viên La Minh vào thì nàng mới có đủ thời gian xoay sở nhưng viên đan này hơn phân nữa vẫn là độc dược, đưa vào càng nhiều vấn đề cành trở nên nghiêm trọng hơn trong khi đó nơi này không có gì ngoài hai mạng người, nàng đào đâu ra được chế phẩm khác bổ sung vào, còn nếu qua được giai đoạn này hậu quả để lại nàng không đảm bảo được, có thể là biến thành quái nhân, hoặc nhẹ hơn là liệt phần dưới không thể sinh con được, dù sao cũng là trường hợp xấu nàng liệt kê được dựa trên thành phần độc dược có trong La Minh, tốt số thì coi như nàng chưa nói gì đi.
Muốn nghĩ thêm gì cũng không còn đủ thời gian nữa, hắn cắn chặt răng gân xanh trên trán nổi lên thành đoàn cùng với mùi hôi phát ra từ trong người hắn, mấy thứ độc này a rất rảnh rỗi rồi, đang đánh nhau trong người hắn đến nổi nàng còn không tập trung suy nghĩ thêm được gì.
Đành phải đưa thêm một viên đan vào người, còn thở thì còn có cách nếu chần chừ hắn đi đời thì nghĩ nhiều cũng không có miếng tác dụng nào.
Nghĩ là làm, nàng tức khắc mở nắp lọ, vì quá đột ngột tay nàng như rã ra thành từng đốt, đau đến chảy nước mắt, nhưng thời gian không đợi chờ nàng lau những giọt nước mắt tủi thân, tiếp tục lấy đan dược ra bỏ vào miệng.
La Mông Vu hốt hoảng giật tay thật mạnh, vì đau đớn hắn cắn chặt răng, vô tình cắn vào ngón tay nàng, máu tứa ra để lại một vệt đến cằm.
“Là người hay là chó vậy?” Nàng tiếp tục các thao tác như lúc đầu, tuy nhiên sẽ thăm dò nhiều hơn bởi vì đã là viên đan thứ hai. Cơ thể hắn liệu có chịu nổi không?