Chương 2

Sự tò mò làm nàng lấy lại tinh thần, cảm giác khó chịu tự nhiên biến sang một bên.

La Mông Vu nhắm mắt lắng nghe kĩ một chút, vừa rồi là một đoạn bình thường, nguyên khí của hắn ổn định vừa nhắm mắt lại thấy nguyên khí loạn thành một nồi.

Nàng đưa tay thăm dò khắp người hắn một lượt, những điểm nào nguyên khí ổn định những điểm nào nguyên khí tắt nghẽn nàng đều rõ.

Nhớ lại một chút về sách cổ nàng vẫn luôn đọc ở Đan Dược Luyện, đã hỏi qua Quy Bá tại sao lại có triệu chứng kinh khủng như vậy.

Phải biết rằng đối với việc tu tiên đột phá cảnh giới là mở đầu cho con đường đắc đạo, bệnh này phải gọi là chế cấm cổ tên Hạn Loạn Phi Loan, nhốt người bị hạ chế cấm trong một cảnh giới chỉ cần sắp đột phá thì bị phản phệ, không cách nào đột phá được.

Tuỳ theo người hạ cấm chế quy định người tu tiên sẽ bị giới hạn ở tầng nào. Thiên phú cao đến mấy bị hạ cấm chế này cũng xem như bỏ chết, nếu cưỡng chế đột phá tức khắc tan xương nát thịt, hồn phách tan biến.

Độc, đúng là độc địa!

Còn trong tầm nhìn của La Mông Vu thì nàng coi là bệnh, bất cứ thứ gì cũng có nút thắc, việc của nàng là tìm được cách tháo gỡ từng chút, từng chút.

Chính vì tính cách tò mò này mà nàng đã ở Đan Dược Luyện đọc hết bao nhiêu sách cổ.

Sách cổ cũng chia ra nhiều loại, Luyện đan, Y thuật, Cấm chế, Bí thuật, trong mỗi sách lại phân ra riêng biệt các chủng loại. Tuy nhiên, chúng đều có liên quan, đều có cách bổ trợ lẫn nhau, mỗi ngày nàng vẫn đem ra loạt ví dụ rồi mô phỏng chúng trong đầu, tìm cách phá giải.

Nàng nhìn xuống gương mặt nhăn nhó ấy, biết là đã sắp đến giới hạn, thân nhiệt càng lúc càng nóng duy chỉ có phần đầu và hai bàn chân lạnh toát.

Không còn nhiều thời gian lẫn cơ hội sống nếu hắn tiếp tục muốn đột phá cảnh giới!

La Mông Vu lấy trong người một lọ La Minh bỏ vào miệng hắn một viên, không vội đợi thuốc đi vào trong người.

Tên thuốc gắn với tên của người tạo ra, thêm một chữ Minh thật dễ đọc, La Mông Vu đắc ý khoe với Quy Bá cái tên mới lạ này.

Đan dược đi vào người, mới đầu sẽ chống chế những thứ phá hoại trong cơ thể, cục diện này không thể nói là bên nào sẽ thắng áp đảo, có thể dễ dàng thâm nhập vào đã là may mắn cực độ, nói dễ hơn một chút thì chưa tới số chưa đi được, tuỳ duyên.

La Mông Vu quan sát từng chuyển động nhỏ, liên tục áp sát vào người để lắng nghe thật kỹ càng, cùng lúc thăm dò nhiệt độ của hắn ở những điểm mấu chốt.

Cực kỳ khó khăn!

Đây cũng là lần đầu tiên của được dùng lên người thật.

Thoáng nghe mùi Đinh diệc tán toả ra, nàng không dám hít lấy, nhưng cũng phải hít vào vì khoảng cách quá gần.

Vả lại môi trường như thế này đúng là khó càng thêm khó.

Trong người bắt đầu khó chịu, Đinh diệc tán đúng là loại độc ăn mòn cực kì lợi hại, đó là con dao hai lưỡi để nàng chế thuốc, phải là thứ cực mạnh thì mới chế ngự được các loại độc bị dính phải vậy phải độc đến chết người sao? Tất nhiên là cũng không được độc chết người tức khắc, nếu vậy thì phải làm sao để nó vừa là chất độc đẩy lùi được độc vừa có cách chế ngự được chính Đinh diệc tán, một phép tính làm nàng mất hơn một năm để nắm chắc cơ chế lợi dụng độc trị độc, hiệu quả rõ ràng lên đến hơn phân nửa khi sử dụng lên các yêu thú dính độc.