“Đây là đâu?”
La Mông Vu thẫn thờ đi tiếp, bàn chân không đi giày giẫm lên một mặt băng lạnh lẽo, xung quanh trống không đầy mờ ảo liên tục biến hoá. Nàng không sợ hãi, chỉ tò mò nắm chặt tay từng bước đi tiếp.
Tại sao không có gì ở đây vậy, quá khứ, người thân, người quen, những thứ đáng lẽ bị Bá Thệ thao túng sẽ xuất hiện và lặp lại liên tục đều không có.
Nàng không có gì cả, nàng là thứ gì, tại sao nàng không biết chính mình là ai, không có một thứ gì đáng nhớ chứ.
Vu Mông Lung tay nắm chặt đến móng tay ghim vào lòng bàn tay, môi run run, khắp người bắt đầu run rẩy, da đầu đều tê rần.
Cảm giác thất vọng tràn trề, nàng ngã quỵ trên nền băng, mọi thứ lại xung quanh lại biến hoá xoay vòng mơ mơ hồ hồ không kể thời gian qua bao lâu, dường như kéo dài đến khi bản thân nàng thật sự tuyệt vọng thần trí trống rỗng, những bóng đen bao quanh dần dần thu hẹp lại.
Bên tai vang lên hàng ngàn thứ cười khác nhau, trêu chọc nàng, cười nhạo nàng, nhục mạ, muốn nàng phát điên.
“Thì ra điều mà bản thân mình lo sợ chỉ có như vậy.”
Ánh mắt La Mông Vu thay đổi qua cái chớp mắt, rạng ngời như ánh chiều có phần ánh tím vụt qua con ngươi. Nàng ngửa mặt cười lớn, đôi chân trần chạy chân sáo trên lớp băng không còn lạnh giá, chạy thật nhanh không ngần ngại vượt qua hết những ảo cảnh hoang đường bởi tà niệm gây ra.
Tà niệm không buông tha quyết giữ chân nàng lại dùng đủ loại chiêu trò ảo ảnh ngăn cản, nó ngỡ ngàng trước vầng tím bao quanh nàng ngăn cản bọn nó tới gần.
Không được! Không thể nào! Thức ăn của ta! Nâng cao tu vi! Dừng lại! Tuyết Tâm Thuyết Mộc! Hàng ngàn giọng nói đan xem gào thét chói tai, điên cuồng mất trí, nàng cười nhẹ đi xuyên qua nó biến mất khỏi Bá Thệ một cách ngông cuồng.
Cảnh Thiện Hành đứng trước giường nàng, bóng đen bao trùm hoàn toàn nàng nằm bất động trên giường, tròng mắt đen không thấy lòng trắng mất trí không cử động. Cảnh Thiện Hành hộc máu, ngã lùi về sau hai bước, bóng dáng La Mông Vu chớp mắt tiến tới gần nhếch miệng cười nàng đưa tay túm cổ hắn chặt cứng.
Theo bản năng hắn đưa tay muốn vứt bàn tay đang bóp chặt trên cổ mình, khó thở há to miệng luồn khí đen bên trong tuôn ra hình hài nhiều khuôn miệng vồ tới nhắm thẳng vào La Mông Vu.
Bên này nàng không cho “nó” cơ hội, tất cả đều lưu loát như nàng đã thử đi thử lại hàng chục lần, miệng đọc văn chú cùng tay vẽ ấn kí. Đốt sáng đầu ngón tay thành lửa xanh, một đóm lửa nhỏ nhanh như chớp hình thành chống lại tà niệm điên cuồng liều mạng. Khoảng cách gần ngay trước mắt chỉ chậm trễ một chút đã không còn sót lại chút xương vụn.
La Mông Vu một tay siết chặt cổ họng Cảnh Thiện Hành, lặp đi lặp lại chú văn dài chục câu, trong phòng được phen chiếu rọi hiện rõ những bức tường dày đặc bút tích của nàng, đều là chú văn, hình ấn kí, các loại sử sách cổ được nàng chắt lọc phần quan trọng lưu lại.
Tà niệm dần dần yếu thế, hét lên một tiếng đã bị ánh sáng xanh đốt đến tan biến không còn tăm hơi, đôi mắt Cảnh Thiện Hành trở lại bình thường, một lần nữa ngất xỉu nàng đoán chừng hắn đều không biết những chuyện vừa rồi đã xảy ra như thế nào.
Phòng ốc trở lại yên ắng, nàng thắp lên Phong Thiên Thạch sáng khắp phòng, dìu hắn về nơi ở như chưa có chuyện gì. Không quên đút cho hắn một viên đan dược nhị phẩm phục hồi rồi mới trở về giường tiếp tục ngủ.
Quy Bá đêm nay cũng không phải vừa đúng lúc biến mất, là được nàng thấm rượu đến ngủ say quên trời đất, mỗi lần như vậy lão đều trốn đến An Viện.
Trời thoát mây, thông thoáng một cách lạ thường, Cảnh Thiện Hành không rõ ràng chuyện đêm qua đã xảy ra chuyện gì, tay chạm vào cổ đều thấy ê ẩm còn có dấu bầm như bị nắm chặt. La Mông Vu đang trong phòng đan dược điều chế, Quy Bá đến giờ vẫn không thấy mặt mũi, hắn đang không biết làm gì thì nàng từ bên trong đi ra vẻ mặt có vẻ phấn khởi.
“Vu cô nương, có cần ta giúp một tay không?” La Mông Vu không khách khí trực tiếp ra lệnh cho hắn giúp nàng tìm Ngáo Ngáo về.
“Vu cô nương tìm được Ngáo Ngáo rồi, ta có thể…” Cảnh Thiện Hành còn chưa nói hết câu nàng đã chen ngang nhờ hắn đếm giúp năm mươi hạt Tâu Thuỷ nửa cân Tháo Bạt và hai lạng Lý Hoàng hoa.
Thấy vẻ nghiêm túc của nàng hắn không do dự ghi nhớ rồi rời phòng đi làm việc.
“Không phải, là loại phơi khô, cái này không dùng được. Ta đang cần gấp nhanh đổi lại.” La Mông Vu cuống lên vội chỉ tay năm ngón sai bảo nhiệt tình cấp dưới.
Cảnh Thiện Hành ngồi luôn một bên liếc nhìn nàng đang chăm chú ghi ghi chép chép, lật những cuốn sách cũ nát thật nhẹ nhàng, mày chau lại đôi mắt long lanh nhìn thật lâu những thứ trên bàn.
“Vu cô nương ta đã giã nát phần Lý Hoàng này rồi.” Cảnh Thiện Hành đưa tới gần phần bột thu được từ hai lạng hoa phơi khô.
La Mông Vu im lặng một hồi tay không ngừng đong đo kĩ lưỡng, rồi mới nói: “Dùng một ít thả vào nước sôi ngâm đến khi phần tan hết, thả một nắm Tân Thảo Hương vào, nhớ đóng nắp kĩ.”
Hắn nhìn theo hướng tay nàng chỉ, ghi nhớ kĩ càng làm hoà tan bột sau đó thả Tân Thảo Hương vào, Tân Thảo Hương không phải là trà à. Rốt cuộc hắn mài bột chỉ để pha trà? Cảnh Thiện Hành xoay đầu ánh mắt sâu sắc nhìn nàng!
“Nhìn ta chằm chằm làm gì, nhanh lên không kịp mất.” La Mông Vu bị nhìn đến xói da đầu cũng không hề thấy gì bất thường, ngược lại không kiên nhẫn đuổi hắn đi sớm.
Sợ cái gì thì cái đó liền tới, Quy Lão từ xa đã nghe thấy tiếng gầm gừ, La Mông Vu thở dài oán trách liếc nhìn Cảnh Thiện Hành còn đang ôm bình trà đứng hình một bên.
“Tiểu nha đầu, ngươi… ngươi dám chuốc say lão tử. Nói mau, rốt cuộc là lén lút dở trò gì sau lưng hả?” Quy Bá tức run run chòm râu dưới cằm, không còn chú trọng hình tượng như ngày thường tỏ ra điềm nhiên chiêm nghiệm của lão đầu tử sống cả ngàn năm nữa.
La Mông Vu không dễ bỏ qua, huýt một tiếng Ngáo Ngáo từ đâu phi tới quấn lấy lão cản trở lão nổi cơn thịnh nộ. Quy Bá càng nổi điên chửi đến Ngáo Ngáo cụp đuôi bỏ chạy.
Cảnh Thiện Hành khẽ cười hiểu ra ý nàng từ sớm giờ đều là tìm cách xoa dịu Quy Bá, rốt cuộc thì đêm qua nàng đã làm ra chuyện xấu gì đây.
Nàng khoanh tay cười hắc hắc khoái trá châm dầu vào lửa, không quên nhắc hắn mau đi pha trà, lão già sắp mệt đến khô cả cổ lúc này cần trà của hắn phát huy tác dụng.
Đêm đến Cảnh Thiện Hành ngửa mặt lên trời trên mái ngói dáng vẻ thư thả, y phục rũ xuống trải ra một cảnh “thiên hoạ vô ưu”, tàn hoa sao rơi lả chả phía sau hắn vừa đẹp mắt vừa nhẹ lòng.
La Mông Vu nghĩ đến mấy chữ khẽ rùng mình, lắc lắc đầu dời tầm mắt đi thẳng về phòng nghỉ.
“Vu cô nương, đêm nay không giống ngày thường, bỏ lỡ thật đáng tiếc.” Cảnh Thiện Hành xa xa gần gần nói.
Nàng ngước mắt nhìn, chớp mắt nhíu mày nhìn thật kĩ, là đặc biệt chỗ nào sao nàng không nhìn ra.
Thấy nàng có chút chú ý đến hắn ngồi phắt dậy mời chào: “Lên đây sẽ nhìn được rõ ràng hơn.” Cảnh Thiện Hành cố tình nở một nụ cười thân thiện như quen biết đã lâu.
“Không.”
Hắn cụt hứng, nàng vẫn lạnh nhạt như vậy so với lần đầu gặp mặt thì là hai người hòn toàn khác nhau. Dù sao lúc đó nàng cũng yếu ớt gần như sắp lìa trần, bây giờ tuy tỏ ra lạnh nhạt nhưng hắn nhìn nàng vẫn ranh mãnh và tinh tường khác lạ.
Ý nàng là nàng không trèo lên đó được, linh lực không bao nhiêu, đều dành đi luyện chế đan dược rồi. Nàng khoanh tay vẫn ngạo mạn không để dư tí ngại ngùng nào chờ hắn đưa lên trên.
“Hôm nay ngươi gặp Sư Tôn đã nói những gì?” La Mông Vu ổn định lại chỗ ngồi vừa hỏi.
Cảnh Thiện Hành ngừng cười, nói: “Không có gì quan trọng, ở đây tịnh dưỡng đúng là khoẻ hơn rất nhiều, cũng nên quay lại tiếp tục tu luyện.”
“Đúng vậy, tu luyện là một việc không ngừng nghỉ, giống như Tạ Thuyên Lang từng đạt cảnh giới vô địch trong tứ trụ hai ngàn năm trước vì không tiếp tục tu luyện thăng cấp cho nên chưa đầy hai năm đều bị vượt mặt một cách khó tin, sau này vì mất mặt mà lánh đi không ai tìm được.”
“Ấn kí hộ mệnh của ngươi là loại đặc biệt cao cấp, trước nay ta chưa từng thấy đó, ngươi nên đem đi hồi phục nếu quá lâu thì không dùng được rất uổng phí.”
Cảnh Thiện Hành ngạc nhiên hỏi: “Hồi phục được? Quan trọng là rốt cuộc cô nương đã thấy qua những loại nào mà khẳng định đây là Ấn kí đặc biệt cao cấp.”
La Mông Vu quệt quệt mũi: “Không tính được, có điều những loại ấn kí này đều dùng chung một cách là thiết lập linh lực theo dòng chảy và quy ước ban đầu, công lực có thể giảm đi nhưng không đáng kể. Nên thử nha.”
Nói tới đó mắt nàng sáng lên, Cảnh Thiện Hành phì cười đối với các vấn đề này nàng đều có tinh thần cao như vậy. Nghĩ đến Ấn kí hộ mệnh trong ngực mắt hắn lại trầm xuống.
“Còn cô nương có vẻ rất được Sư Tổ quan tâm nha.” Cảnh Thiện Hành từ tốn thăm dò, dù là chuyện ngày đó hay hôm nay bị Quy Bá gặn hỏi chuyện đêm qua đều đúng lúc Sư Tổ cứu giúp.
Đúng vậy rất được quan tâm, đêm qua nàng làm chút chuyện ngày hôm nay Sư Tổ đến hỏi thăm. Chút để tâm của Sư Tôn này nàng rất chú ý nha! La Mông Vu cười nhẹ than thở, nằm lên mái nhà thoải mái ngắm mây, không có ý trả lời.
“Còn ngươi thì đang quan tâm ta?”
“Đúng, ta quan tâm cô nương khi nào thì có thể giúp ta trị bệnh.” Cảnh Thiện Hành nhìn thẳng vào nàng, nghiêm túc hỏi.
“Ngay bây giờ.”
Nàng trả lời quá nhanh làm hắn hoảng, dễ dàng như vậy sao? Không lý nào nàng không đòi chút lợi, làm hắn nhớ lại những gì nàng đã nói nếu muốn nàng ra tay. Cảnh Thiện Hành run da đầu dùng tốc độ nhanh nhất né bàn tay nàng bất ngờ đưa tới.
“Không muốn trị bệnh?”
La Mông Vu nhăn trán, lúc năn nỉ quay đi quay lại đều thấy hắn sau lưng, lúc thì né như né tà. Nam nhân này thật khó hiểu rồi.
Cảnh Thiện Hành lắc đầu, có chút dè dặt gật đầu, xích người lại không dám động lung tung.
Sau khi vận khí một vòng La Mông Vu nắm được tình hình đại khái về bệnh của hắn. Nàng vẫn để hắn vận khí liên tục để nàng không bỏ lỡ các trạng thái khác nhau.
Cảnh Thiện Hành tự ngại ngùng thì ra là hắn hiểu nhầm nàng muốn động tay động chân, ở khoảng cách gần gương mặt nàng nhỏ nhắn đường nét khuôn mặt rất đặc biệt, da dẻ mịn màng dù đứng trong một hàng mỹ nhân vẫn cách biệt nhan sắc hoặc là thần thái của nàng thật sự cuốn hút theo cách riêng của bản thân.
La Mông Vu chép miệng vỗ lên tay hắn, vận khí mất tập trung như vậy làm như làm sao nàng bắt được bệnh.
Thời gian như lắng đọng, mọi sự chú ý đều đặt lên hình ảnh nam nhân tĩnh lặng như hồ sâu, nữ nhân tinh khiết như viên ngọc, Ngáo Ngáo bên cạnh an yên nghỉ dưỡng.
“Có phải ngủ quên rồi không, Vu cô nương.” Hắn thật sự thấy việc vận khí này quá lâu rồi, chỉ sợ nàng chơi hắn một bên đã ngủ quên không chừng.
La Mông Vu thu tay lại chê hắn thiếu kiên nhẫn, việc này có thể nhanh như vậy liền nhìn ra vấn đề sao.
“Nói qua một lần tình trạng của ngươi, lúc phát bệnh, sau khi vượt qua được có gì lạ trong người. Nói chi tiết một chút.” Nàng lười biếng lại lăn ra nằm, không ngại nam nữ mà kiêng dè.
“Được.” Cảnh Thiện Hành ngồi nghiêm chỉnh, giọng điệu trầm rõ kể lại rất chi tiết đều không quên chuyện nào.
La Mông Vu xoa cằm đăm chiêu, hỏi: “Đã xảy ra bao nhiêu lần rồi?”
“Tổng cộng ba lần.” Lần nàng cứu hắn là lần thứ ba.
“Lúc ta đưa đan dược cho ngươi, ngươi còn đủ nhận thức nó không? Đan dược đó tác dụng nhanh hay chậm?”
Cảnh Thiện Hành dù đau đớn nhưng vẫn cảm nhận được nàng cạy miệng đút đan dược cho hắn, công dụng thật sự hiệu quả rất nhanh đồng thời hai tay nàng nhấn các huyệt trên người tuy đau nhưng ấn tới đâu khí lưu toàn thân được thông tuệ suôn sẻ. Có điều không được bao lâu đã hoà tan không thấy nữa, ngược lại còn đau hơn gấp bội máu chảy ngược cơ thể có chút co rút. Sau đó nàng đút một viên nữa quả thật là vớt hắn lại từ chỗ chết, thật là vi diệu. Nhắc lại hắn càng khâm phục bản lĩnh của nàng.
Nàng chéo chân vắt vẻo, mông lung chưa thông nghĩ lại, hỏi: “Không còn gì khác?”
“Không. Nhưng mà, viên thứ hai ta thấy có chút vị lạ cộng thêm một mùi hương khác, nếu không lầm thì rất giống Mộc Tuyết Lam.”
“Hình như không phải, lúc đó ta lỡ cắn trúng tay cô nương không lẽ là… “ Vả lại hắn cũng ngửi thấy mùi hương này trên người nàng, lúc đậm lúc nhạt.
Nàng im lặng nghĩ ngợi một chút, cắn trúng, mùi Mộc Tuyết Lam, công dụng nhân đôi, cấm chế cổ Hạn Loạn Phi Loan, nghĩ đến đầu ong ong không hoạt động.
Cảnh Thiện Hành kéo khoé môi thật cao ôm một con sâu ngủ quên trở về, chuyện này nàng đã nhận hắn sẽ phó mặc hết mọi thứ cho nàng giải quyết cũng tuyệt đối tin tưởng cách làm của nàng. Còn bây giờ cứ để yên cho nàng có một đêm ngủ ngon.
Nàng biết ngay hắn nói điêu, trời hôm nay đều giống mọi ngày nàng đã nhìn cả đêm vẫn không nhìn ra chỗ khác nha.
Cung điện Nguyệt Ma Tâm rộn ràng đông đúc, Tôn thượng hôm nay tổ chức cho ma giáo thát loạn mua vui trên dưới đồng thuận một lòng.
“Hiến tế rất vừa miệng, hôm nay ta tập hợp Ma giáo để bày tỏ sự trân trọng của ta đến tất cả.”
Ma chủ nâng lên ly máu đỏ tươi, từ trên cao trải tầm mắt xuống đại điện đông đúc khoé miệng luôn lên vô cùng cao hứng. “Máu và tro tàn của địch phải nhuộm đỏ thế gian này, đều nhờ các ngươi. Hãy uống cạn ly máu chiến công này. Ta, Ma chủ, tự hào về các ngươi. Hãy cùng ta thống trị thế giới này!”