Chương 13

Ánh tà dương ôm trọn khoảnh khắc tĩnh lặng cuối ngày, nắng đầm hơn không gay gắt khó chịu nữa. Vu Mông Lung khoanh tay đứng nhìn từ xa, bóng lưng ngược nắng kéo bóng dài đến mũi giày nàng. Hoa lá trong vườn không buồn động như cùng hắn ngây ngốc ngồi nhìn ra xa. Mỗi chiều nàng đều thích ngồi ở đó vì nắng tắt rồi nơi này nhạt màu và tĩnh lặng đến mức nàng không muốn động não làm gì, chỉ bằng vài vạc nắng hy vọng sót lại trong tâm trí mong mỏi có thêm một ngày mới vàng như vậy. Cảnh Thiện Hành tất nhiên phát hiện cái bóng nhỏ ngồi cách mình không xa, nàng rất đẹp, dưới ánh tà chiều nàng thêm dịu dàng và an nhiên. Có lẽ cảnh vật ở đây cũng không cuốn hút bằng ánh mắt của nàng ngay lúc này. Cuộc đời hắn đã nên chậm rãi như những khoảng thời gian gần đây. Vu Mông Lung vừa quay đầu đã giật mình trực tiếp đẩy khuôn mặt nhăn nhó kia sắp đâm vào mặt mình. Chóp mũi cao thì mắc gì sáp lại gần chứ, xém đυ.ng nàng rồi đây. “Nhìn gì?” Nàng lấy trong ngực ra nén qua, không bận tâm quay đầu nhìn mây ngắm gió. Thì ra là ngọc bội, một mặt là hoa văn một mặt là Ấn kí hộ mệnh. Cảnh Thiện Hành miết nhẹ ánh mắt dừng trên hai mặt ngọc bội xanh nước, lòng chập chờn khó nói tầm mắt càng sâu phủ thêm một lớp nhạt màu. “Hiện Lăng sư huynh đã rời đi rồi sao?”Tìm một chút chuyện vặt kéo tâm trạng của hắn bình thản lại. “Ừm.” “Khi nào?” “Hai ngày trước.” Cảnh Thiện Hành gật đầu đã rõ, thấy nàng thờ ơ hắn cũng không kéo nổi cuộc trò chuyện giữa cả hai. Vu Mông Lung ngồi đến ê chân chảy nước mắt, buồn chán trở về phòng. Cảnh Thiện Hành vẫn giữ trạng thái thản nhiên bàn tay không kìm được giữ nàng lại. “Có thể ngồi thêm một chút nữa không? Ta đang có tâm sự.” La Mông Vu nhìn đôi mắt trống rỗng của hắn, khoanh tay nhắm mắt không nhìn thấy. “Liên quan đến ta à? Ban đêm nơi này hơi lạnh tốt nhất ngươi nên mau chóng trở về dùng thuốc đi.” Cảnh Thiện Hành nhìn ra nàng cũng không lạnh lùng như vậy, cố tỏ ra lạnh lùng trông khá dễ thương. Đốm tàn của nắng không còn đủ ấm, gió vắt luồn qua những nỗi niềm vui buồn riêng tư. Hai thân ảnh không còn giữ khoảng cách mà lẳng lặng gần gũi hơn. Trên ghế mây được nàng đặt lên một cái đệm ghế mềm mại, Quy Bá thưởng trà nhìn ngắm vui vẻ, Ngáo Ngáo bên chân nằm sấp lười biếng ngủ quên. Tiểu Vu có người trò chuyện đến nghiêng ngã người thật khiến người ta hứng khởi, một bức hoạ hợp ý hữu tình. Nước sông Hàn như thuỷ nhược bốn mùa, tấm lụa dài vắt ngang trăng trên sông. Nước hữu tình soi rọi gốc Tùng Lăng, giữa hai hàng mày ánh nét đẹp vàng son. Nắng quên mình chu du cùng mây ngạn. Sắc hữu hình, hình hữu sắc. Tấm chân thành đổi một nhánh Hoàng hoa. “Không hiểu.” “Sao lại không hiểu.” Gần quá, Cảnh Thiện Hành nghiêng người khẽ nhích ra xa. Làn da nàng mướt mịn hồng hào bởi nắng chiều, có vẻ khoảng thời gian này nàng trốn ở đây đã hồi phục rất tốt. La Mông Vu khoanh tay ngẫm lại một lượt. “Hai người các ngươi bị nhốt trong Bá Thệ, mà thật ra đó chỉ là bị tà niệm của chính ngươi thâu tóm, nhưng ta không hiểu ở chỗ trên người ngươi có Ấn kí hộ mệnh sao mãi không thoát ra được.” Cảnh Thiện Hành cụp mắt, chậm rãi nói. “Ấn kí đó không còn uy lực nữa.” Mà ta cũng không muốn dùng đến nó nữa. “Ồ, vậy trong Bá Thệ ngươi đã thấy gì?” La Mông Vu đong đưa chân trên mặt toàn là hiếu kì. “Thấy ta.” “Còn có ai không?” Cảnh Thiện Hành nhíu mày không thoải mái khi nhắc lại. “Thấy rất nhiều người, người thân, bạn bè, những chuyện cũ.” La Mông Vu à một tiếng dài, đảo mắt liền hỏi. “Không thấy ta à?” Cảnh Thiện Hành tất nhiên không mở miệng trả lời, tại sao phải thấy nàng chứ bọn họ chỉ mới gặp nhau được vài lần thôi. Nhưng mà sau này chắc chắn sẽ thấy nàng, hy vọng vẫn được thấy sự rạng rỡ tươi đẹp ngày hôm nay trên mặt nàng. Sau khi tỉnh dậy người đầu tiên hắn muốn gặp nhất cũng đã gặp rồi, nàng là người không dễ dàng gian tay giúp ai nếu không có lợi ích, mặc dù hắn bây giờ về sức lực hay vật phẩm cao cấp đều không có nhưng hắn cũng không thể bỏ sót tia hy vọng này được. Bên này Quy Bá nhìn đi nhìn lại vỗ đùi bất mãn Ngáo Ngáo bên chân nghe động giật mình mở mắt, không phải nói nhưng mà Tiểu Vu nhà ta xét về thân phận hay thiên phú luyện đan luyện chế đều quá sức đối với tên tiểu tử kia rồi, không thể để Tiểu Vu suy nghĩ không chu đáo tự làm mình thiệt thòi được. Ngáo Ngáo liếc nhìn rụt rè cách xa Quy Bá một chút tránh bị vạ lây. Gió gọi nhau chạy băng qua cả cánh đồng, nơi tông môn bốn bề nhìn lại chẳng có gì khác biệt nhân giới, nắng tắt rồi nép mình chờ trăng lên “La Mông Vu, tại sao lại gọi như vậy?” Mái tóc dài rối trong gió, ánh mắt nàng tựa như sao. Câu hỏi của hắn cũng nhạt nhoà trong phút chốc. “Không biết, bọn họ đều gọi như vậy. Cũng không có nơi để đi, phải ở đây cùng lão đầu rùa.” Nàng nói thật nhẹ nhàng, tất cả đều là cách nhìn thực tế chỉ là nàng cứ sống ở đây tên là La Mông Vu. Cảnh Thiện Hành chỉ cười trong mắt thoáng có đồng cảm, Mông trong Mông Lung nàng mơ hồ đến mức đặt mọi sự suy diễn khác lên người nàng đều không hợp lý. “Đầu rùa? Nha đầu ngốc ngươi nói ta hả. Uổng công ta chăm sóc ngươi, xem ngươi như người nhà.” Quy Bá tức đến run tay đập bàn, Ngáo Ngáo bên cạnh cuống quýt bỏ chạy. “Này mày chạy đi đâu đấy, con cáo kia, này hoa Lý Hoàng của ta. Dừng lại!” Ngáo ngáo vốn là con cáo chưa tiến hóa,bị Quy Bá doạ sợ cắm đầu bỏ chạy, phá hết mấy lớp hoa Lý Hoàng vừa ra bông nàng chưa kịp hái. “Hoa của ta, Ngáo Ngáo yêu quý đừng chạy nữa, tiểu tử mau giữ nó lại.” Quy Bá run chân, bấm bụng nhặt hoa gãy, khóc không ra nước mắt. Cảnh Thiện Hành không thoát được tình cảnh chân tay luống cuống, bên này La Mông Vu chạy đến vấp ngã bên kia Quy Bá càng đuổi Ngáo Ngáo càng hoảng sợ chạy nhanh hơn. Hay rồi mấy người này chỉ được cái luyện đan. Đêm này mây mù che kín, tĩnh mịch đến lạ lùng. Cảnh Thiện Hành nằm trên giường khó nhắm mắt được, ánh mắt Chân Hoành khinh thường đưa hắn thoát khỏi Bá Thệ một chiêu Hoạn Thác Bạt đánh xuống Hắc Tượng tan thành mây khói. Lúc đó quả thật đã có cảm giác khó chịu trong người, chính là muốn đột phá nếu hắn không áp chế kịp thời quả thật đã mất mạng, một phần là tình cảnh trong Bá Thệ làm hắn mất trí những chuyện quá khứ không thể buông bỏ biến thành tà niệm kinh khủng nhất nuốt lấy hắn. Chân Hoành, Điệt Tâm Môn, Chưởng Môn, các người… Giữa mi tâm thoát ra luồn khói đen ngòm, mở miệng cười giễu cợt, là nó nhanh trí trốn thoát hiện tại xem ra còn tìm được một chỗ ẩn nấp rất tốt. Chờ đã, cái cảm giác thu hút này, mùi hương này, không thể nhầm được. Ta muốn nó, ta cần nó nâng tu vi, nhanh lên, ha ha không chờ nổi, ha ha ha… Quy Bá đã không thấy đâu, các viện đều khá xa nhau riêng chỗ La Mông Vu ban đêm luôn sáng đèn. Nàng đã say giấc trước khi ngủ vẫn còn nghĩ lung tung trên giường.