Chương 11

Kiếm khí tăng vọt Hiện Lăng như hoà cùng kiếm lao vυ"t vào trung tâm.

Miệng niệm chú, thân kiếm run rẩy ánh lên hào quang, Thạch Thiên Bá Kiếm đúng như lời ca, kiếm khí như tâm mạch của người luyện kiếm cho nên hắn dùng một Mệnh thiên cổ bao quanh thanh kiếm ẩn chứa kết giới tránh hắc tinh của nó phá kiếm đồng thời cũng tăng sức công phá, sức công phá đến đâu thì tuỳ vào tu vi người tu hành.

Cảnh Thiện Hành cũng xuất ra Mệnh thiên cổ, ẩn hiện nhiều hơn một tầng kết giới, Hiện Lăng nhận thấy khác lạ quả nhiên hơi sửng sốt.

Cuộc chiến ở Định Tam Chức chỉ là khởi đầu, mây đen kéo đến giăng sấm sét đầy trời, phía dưới đã lẫn lộn thiện ác chỉ để lại tàn ảnh hai thanh niên phong vân phi vũ múa kiếm đoạt mạng. Hắc Tượng thê thảm, mặc trên thân bị khoét lỗ nó vẫn điên cường, phát ra hàng trăm thứ tiếng kinh dị từ tà niệm con người như căm phẫn, bi ai, nguyền rủa, la hét đan xen nghe rùng rợn điếc tai.

Hiện Lăng thấy điểm lạ ở Hắc Tượng lập tức báo hiệu cho Cảnh Thiện Hành cảnh giác có thể nó đã mở được Bá Thệ, vừa mới nói đến đó một phần tâm Hắc Tượng đã dần lộ. Cả hai đồng thời buông lỏng sự phòng bị, kiếm hợp sức một lượt xuất ra tuyệt kỹ kết thúc cuộc truy sát một cách nhanh chóng nhất.

“Quy Bá không xong rồi!”

La Mông Vu hốt hoảng chạy vào phòng luyện đan.

Quy Bá đang chuẩn bị dược liệu để luyện đan, thở dài nhìn bảo bối trên tay của Tiểu Vu.

“Kim Tuyền Hoa Loan gãy rồi.” Nàng đưa tới gần là hai phần đã gãy, loài này rất lạ gãy rồi thì không dùng được sau hai canh giờ nữa, nếu không phải ở đây linh khí sung túc quanh năm thì chỉ có thể đến Lâu Tây Bắc mà tìm thật sự vô cùng gian nan.

“Gãy rồi thì vứt đi.” Quy Bá xua tay đuổi này mau chóng rời khỏi để lão còn chuyên tâm luyện đan.

“Đây là cây cuối cùng trong vườn rồi.”

Nhìn cái cằm Quy Bá sắp rơi xuống đất nàng vội bỏ của chạy lấy người, phóng vèo khỏi tầm mắt.

“Ranh con, công sức tu dưỡng mấy năm của ta bị ngươi chơi tới tuyệt chủng tuyệt hậu luôn rồi. Mau đứng lại!” Quy Bá gào thét vốn là nuôi dưỡng được năm gốc Kim Tuyền Hoa Loan, lão tiếc nuối không dám dùng mà tiểu nha đầu kia lại dùng lý do bào chế phương thức trị liệu cho Sư Tổ của nàng đem hái xuống lần lượt, không ngờ lại chơi tới cây cuối cùng rồi.

“Kim Tuyền Hoa Loan của ta, bảo bối của ta, hết rồi, ranh con mau trả lại cho ta năm gốc

Kim Tuyền Hoa Loan đây, không không một gốc chỉ cần một gốc là được rồi.”

Quy Bá tu tu bỏ cả luyện đan chạy ra ngoài, đòi hoa không có ngày cả bóng dáng cũng

biến mất chỉ thấy mây đen tràn tới gió từ đâu quần quật chạy qua trời nổi cơn thịnh nộ đánh xuống vài đạo sấm sét.

Quy Bá giật mình, hướng về Đan Viện

đi mất.

“Không phải tại ta mà, là gió mạnh quá làm gãy cây thôi, thật đáng tiếc thiếu một chút

nữa là nghĩ ra cách rồi, thay đổi thời gian thêm dược liệu vào và nhiều hơn Phù Vân Hoa, ai ngờ ngươi ở đây gãy làm hai đoạn. Được rồi chỉ cần đem về cho Quy Bá một gốc là được chứ gì.” Vu Mông Lung quay lại vừa đi vừa mếu, nàng cũng tiếc lắm chứ đây là dược liệu quý công năng rất nhiều là tại trời đột nhiên tối om gió lốc đến muốn lật cả người nàng ngã vừa quay sang thì thấy cảnh này rồi, nàng vô tội mà

Miệng lẩm nhẩm cái tên Kim Tuyền Hoa Loan một mạch đi vào phòng luyện đan nhưng không thấy Quy lão đâu. Trên bàn đã đủ dược liệu, nhìn sơ qua chắc là Quy Bá muốn luyện đan trị thương, không biết tại sao mấy hôm nay người đến trị thương xin đan dược liên tục, nàng lại lười Quy Bá nói ngọt vài câu nhờ nàng luyện đan nàng cũng làm ngơ đi tìm cách luyện chế phương thức trị liệu cho Sư Tổ.

Nhìn cây Kim Tuyền Hoa Loan trên tay, nàng khẽ mĩm cười đi tới lui hai vòng ngẫm nghĩ dù sao cũng chưa tới hai canh giờ nếu làm đơn giản hoá một chút chưa biết chừng còn làm ra loại đan dược thay thế tốt hơn.

Mặc kệ ngoài kia phong ba bão cát nàng ung dung nấp trong phòng luyện đan, nghĩ cũng đừng nghĩ tới nàng có biết sự việc nghiêm trọng gì đang xảy ra ngoài kia.

Tứ trụ tông môn đều không yên ổn, Thái Hư Linh Chân Tông phát tín hiệu Ma chủ chính thức ra đời, phò trợ hắn là Tam Đại Ma Cầu, ba tên này là sứ giả của ma chủ đời trước dù đã truy đuổi nhiều năm chúng vẫn cụp đuôi lẫn trốn không còn hình dạng, thật không ngờ lại nằm trong kế hoạch ủ mưu nuôi dưỡng Ma chủ đời này.

“Chưởng môn, Nghịch Khí ở Tàng Am Ảnh không chịu nổi vỡ rồi ạ.”

“Huyền Vũ Thiên Tông đã mở cửa truyền tin của ta báo lại chỉ có hai trưởng lão hướng về Tâm Ma Môn rời đi.”

“Đài Thiên Cát không hề ngừng xoay chuyển, Ma chủ mới thật sự quá nặng sát tâm, xin Chưởng môn hạ lệnh.”

“Đúng vậy, Định Tam Chức rầm rộ như vậy thật chất lại là cái bẫy dồn sự chú ý của chúng ta về đó lại là thời khắc bọn chúng chuẩn bị chào đón Ma chủ đời này. Tình hình ở Định Tam Chức đã ổn thoả người của chúng ta phái đi đã thu thập được đồng thời không bị thương nghiêm trọng.”

“Theo dự đoán của các trưởng lão lần này việc Ma chủ xuất thế quả thật kéo dài hơn dự đoán quá lâu.”

Hoả Linh Tông, chưởng môn Cảnh Thương Sanh nghiêm mặt, chân mày nhíu chặt thoáng suy nghĩ kết nối các sự kiện gần nhất mới ra lệnh.

“Ma chủ mới xuất thế sát ý nặng nề muốn bộc phát tàn phá là bình thường tuy nhiên cứ theo sự chuẩn bị đã thoả thuận trước giữa các tông môn. Ma giáo hiện tại chưa đủ sức đối chọi với chúng ta ngay lúc này, bọn chúng đang trong thế bị động nhưng cũng là lúc nguy hiểm nhất để tấn công.”

Phong Lôi Vũ Tông, trên dưới cảnh giác cao độ, tinh thần sẵn sàng đối chọi trực diện ngay khi có lệnh. Tình thế căng như dây đàn, nhất cử nhất động đều có thể đi đến tình thế khó tránh.

Hai bên là Đại Thương Loan ngay ngắn xếp thành hàng tuỳ thời phục vụ Ma chủ, sự vui mừng hiện rõ trên mặt Tam Đại Ma Cầu, bọn chúng đã chờ đợi ngày này rất lâu rồi, trên ghế Tâm ma thượng Ma chủ tuỳ ý ngồi, cả ba nhìn nhau đều thấy rõ sự ngông cuồng khát máu ngay khi vừa mời xuất thế. Tâm Ma Môn sừng sững đông đúc tràn trề sức sống, tình thế so với một ngàn năm trước đúng là có uy lực hơn một chút.

“Tập hợp tất cả những loại nào có thể ra trận, tổng tiến công đem bọn ngạo mạn tiên nhân tự xưng trừ gian diệt ác đó làm vật tế cho ta.” Hắn nuốt nước miếng, sự khát máu, điên cuồng sôi sục trong cơ thể, thôi thúc hắn mau chóng tìm vật tế.