Chương 10

Thuỷ quái sông Tịch Liên điên cuồng tàn sát những người vượt sóng, Núi Tuyết Bắc Trấn xuất hiện sự rạn nứt vô tình lộ rõ vết tích Chu Đăng cùng Tần Hoán giao tranh làm nhiều kẻ hiếu kì mò đến, hay bí cảnh sứ Sao Đâu Kiệm sắp mở ra lại kéo đến bao tu tiên vây quanh chờ đợi đi vào.

Suốt hai tháng này các tông môn đều bận rộn đi xử lý các dị biến liên tiếp xảy ra, một bên vận dụng hết công lực truy tìm Ma chủ tương lai. Cảnh Thiện Hành cũng không thể tu luyện để đột phá cảnh giới, chỉ có thể rèn luyện kĩ năng thực chiến, xung phong nhận các nhiệm vụ gần đây như tiêu diệt Gấu hoang Dã Mị, Quyết chiến ở Định Tam chức nơi tụ tập các yêu ma lang bạc đang tập kết chống phá.

Đi cùng có Hiện Lăng sư huynh, cả hai không trao đổi gì nhiều, lẳng lặng làm nhiệm vụ, Định Tam chức xác khí ngập tràn hầu như phạm vi trăm trượng đã nồng nặc mùi yêu khí. Cả hai cấu xé, liên tục chém gϊếŧ yêu ma, Cảnh Thiện Hành khá kinh ngạc khả năng chiến đấu, sự nhạy bén và sức bền của Hiện Lăng, nhờ đó đánh thẳng vào hang ổ tên cầm đầu nhanh chóng. Nơi đây toàn âm khí không nên lưu lại lâu, nửa canh giờ tiếp theo là mức độ hợp lý để hoàn thành nhiệm vụ sau đó rời khỏi, tiếng ma trơ gầm hét đau đớn, tức giận, hung hăng đinh tai nhức óc.

Tên cầm đầu còn rất có khi thế, một bầy yêu thú khát máu tụ hợp sẵn sàng vồ tới.

“Nói đi, là ai ra lệnh các người tập kết ở đây.”

Tên cầm đầu là một Yêu thú Lang Dạ, nó cười lớn khoảng cách xa như vậy mà vẫn còn ngửi thấy mùi thối của nó, Cảnh Thiện Hành nhíu màu cảm giác buồn nôn.

“Gϊếŧ, gϊếŧ hết bọn chúng.” Nó gào lớn, nổi lên sát khí, vậy mà lại có thể biến hình trở thành một con Hắc Tượng đen ngòm nhầy nhụa.

Đây mới chính là bản gốc của nó!

Kiếm pháp của Hiện Lăng đúng là có chỗ ảo diệu, trong đó vừa đủ tinh độ nhạy bén và kinh nghiệm dày dặn. Vận khí vừa đủ dứt điểm đối phương gọn gàng hơn hẳn.

Nhìn thấy vậy mũi kiếm trên tay Cảnh Thiện Hành khẽ run, đó là những thứ bản thân hắn thiếu sót, mỗi ngày trôi qua hắn lại tự nhắc nhở nơi xuất thân của mình, hắn tự cao tự đại, cho rằng bản thân hơn người mà quên mất phía trước đều là những cao thủ cực kì mạnh mẽ, cực kì có khí thế, chỉ mới nhìn thấy như vậy mà hắn đã ngộ ra sự thiếu sót của bản thân suốt thời gian qua.

Lẽ ra hắn nên sớm nhận ra, có sức mạnh cường đại mới có thể ngạo, mới có tiếng nói.

Từng chiêu thức của cả hai bắt đầu nhịp nhàng hơn, uy lực và đủ độ cứng cáp.

Hiện Lăng khẽ bất ngờ, suốt chặng đường đi cùng nhau đến đây đã đánh giá thấp sư đệ, nhưng nhìn kiếm pháp cùng cách ra đòn đúng là có chút khác biệt với ban đầu. Sư đệ quả là thâm tàng bất lộ.

Móng vuốt Thát Bạ bổ nhào tới sắc bén nhọn hoắc, không nhân nhượng, không né tránh, mặc kệ nó sắp vụt vào người lưỡi kiếm của Cảnh Thiện Hành vẫn không dao động, trong mắt hắn sáng tỏ từng đường đi nước bước của nó, một cách khéo léo phá nguy thành thắng, một nhát xé đầu nó xuống, máu yêu thú bắn ra đầy đất. Bên này Hiện Lăng đi kiếm gấp rút tức khắc yêu thú chết lăn đầy đất, máu và đất lẫn lộn.

Hắc Tượng cuối cùng không nhịn nổi, thét lên chói tai đủ thấy uy lực bên trong nó đang cồn cào nổi giận.

Bắn ra chất nhầy bám lấy con mồi, chỉ cần dính phải chỗ đó lập tức cháy đen, khác ở chỗ nó không có hình thể nhất định là một đống nhầy nhụa chém không đứt trừ khi tìm thấy tâm của nó, có điều tâm của nó cũng không dễ tìm. Hắc tượng sau khi tu luyện có thể đạt trình độ Bá Thệ mở ra bá cảnh của riêng nó, đó là điểm khó. Nghe nói đó là tà niệm của trần gian, tà niệm càng nhiều chấp niệm càng cao muốn phá bá cảnh phải tốn chút công sức, hoặc bị nó thôn phệ làm chất dinh dưỡng cho tà niệm.

Nếu không muốn cháy khét hoặc làm thức ăn của nó thì hãy hãy dùng hết sức đi, với bản lĩnh hiện tại của hắn sợ rằng có chút quá sức nhưng mà hắn không hề sợ mình thất bại, tu vi không thể thăng tiến đột phá thì phải học được chút bản lĩnh. Có như vậy hắn mới không thấy hổ thẹn với quá khứ của mình.