Hít thở khó khăn, tay cùng chân như đeo xiềng xích trăm tạ nặng nề vô cùng, trước đôi mắt mờ nhoà đã phủ một tầng băng nhiệt trên mi là một nam nhân thương tích đầy mình.
Tuy nhiên hắn cũng chỉ là một “bao cát” trước mắt nàng. Tất cả đồng môn sao? Chỉ là mình nàng xem bọn họ là đồng môn, là mái nhà và chỗ duy nhất trú ẩn.
Ngay lúc Sư Tổ bế quan, chưởng môn cùng sư bá đến Hội Tân Loan bàn chiến sự thì La Mông Vu rơi vào tình trạng thảm hại như thế này.
Chỉ một cánh tay nữa thôi mới chạm được vào người hắn, mỗi cử động như xé rách một phần tế bào trong người.
Nàng sợ lạnh, Sư Tôn đã hạ lệnh tuyệt đối không được để nàng vào Băng Điện này, đó là hố chôn của nàng, tuy vậy lệnh đã ra, chỉ có nàng cùng Sư Tôn nhớ lấy, tất cả đều theo năm tháng bị gió cuốn đi, chẳng còn nhớ là bao nhiêu năm nữa rồi, Sư Tôn lại ngày càng bế quan lâu hơn.
Ước chừng qua một nén nhang nàng mới chạm được vào người hắn. Nàng phải sống, nàng muốn sống, La Mông Vu nàng nhất định sống đi ra khỏi đây.
Chỉ có cách dùng người này mà sưởi ấm cơ thể nàng thôi.
Lớp y phục của hắn dùng lại cao cấp như vậy, quấn quanh người cũng giữ được hơi ấm của riêng hắn được một khoảng.
Vậy mà thân nhiệt hắn vẫn không giảm là bao, phải biết rằng động băng này đã ngàn năm của Thạch Thiên Bá Kiếm. La Mông Vu vừa dùng y phục vừa tham lam hơi ấm ấy.
Cứng ngắt đặt bàn tay nam nhân ấy lên mặt, cái đυ.ng chạm nhẹ nhàng như vậy lại khiến nước mắt nàng rơi, nước mắt vừa trào ra đã bị động băng đông thành đá. Đau đớn vô cùng! Bàn tay ấy nóng hổi, lớp băng trên mặt vì thế mà được rã đông. Nàng cảm nhận được mạch đập của hắn một cách rõ ràng điều này làm nàng hơi nghi hoặc.
Sách cổ có ghi lại một đoạn, thiên phú là trời cho mất phú ắt do người, người có người ác người thiện, tâm có lành mới sinh ra phúc, tâm có ác mới gieo ra hoạ, hoạ cho người cũng là cho mình, số do trời cho phận do đời cho, tốt số là cái nhìn xấu số là cái nhìn, nhưng sống hay chết không ai cho không ai quyết. Sinh, tử bất phân minh!
Rõ ràng là người tâm cơ, muốn hắn được sống nhưng mà sống với chết lại cùng một cảm nhận, số phận hắn chính hắn mờ nhạt không nhìn ra được. Thật đáng thương!
Có lẽ là cùng một chút cảm nhận với nhau, đôi lúc nàng tưởng chừng mình là người đơn giản nhất được sắp đặt một cuộc sống màu hồng thơ mộng, rồi đôi lúc chính nàng ngỡ đâu mình đang mơ một giấc mơ dài, mơ hoài không có điểm dừng hay một chút quá khứ đáng nhớ nào cả, chẳng người thân và bạn bè.