Chương 7

Bên cạnh Khương Thanh, cô gái để mái bằng dày tỏ vẻ lo lắng bất an: “Khương Thanh, cậu không khỏe sao?”

Khương Thanh nhận ra đây là Dương Lôi bạn cùng bàn của mình.

Dương Lôi nhìn vẻ mặt thất thần đầy mồ hôi của bạn cùng bàn.

Vốn dĩ Khương Thanh ngủ trong lớp đã rất hiếm thấy, giờ lại ngủ say như vậy, đẩy mãi không tỉnh khiến thầy Vương nổi giận. Mãi mới tỉnh lại, sắc mặt lại đờ đẫn, một lúc lâu sau lại thần kinh nhìn đông ngó tây, trên mặt túa đầy mồ hôi bất thường.

Thầy giáo trên bục giảng thấy biểu cảm và hành động của cô khác thường, mặt mày đang căng dịu lại mang theo vài phần quan tâm: “Khương Thanh, em bị say nắng sao?”

Sắp đến tháng mười, thời tiết vẫn rất đẹp, mặc dù nhiệt độ không bằng mùa hè, nhưng đứng lâu dưới ánh nắng mặt trời cũng có thể xảy ra nguy cơ say nắng.

Nhưng bây giờ đang ở trong nhà mà!

“Dương Lôi, mau đỡ bạn cùng bàn ngồi xuống.”

Cuốn sách trong tay rơi xuống bàn giảng, ông già vừa định xuống xem thì học sinh kia đột nhiên ngẩng đầu lên: “Thưa thầy, em xin lỗi, vừa nãy em không được khỏe, không phải cố ý ngủ đâu ạ.”

Ông ta bước tới nhìn học sinh: “Có nghiêm trọng không? Hay là để bạn cùng bàn đỡ em xuống phòng y tế xem sao?”

Khương Thanh nhận khăn giấy mà bạn cùng bàn đưa cho, lau khô mồ hôi trên mặt từng chút một: “Cảm ơn thầy Vương, chắc hồi trưa em ăn phải đồ hỏng thôi ạ, nghỉ ngơi một lát là khỏe.”

Gương mặt tái nhợt ban đầu giờ đã có chút huyết sắc, trên mặt cũng không còn đổ mồ hôi, thầy Vương gật đầu rồi xoay người trở lại bục giảng tiếp tục lên lớp.

Hai mươi phút sau tiếng chuông tan học vang lên, thầy Vương xách chiếc cặp màu xanh đậm bước vào thang máy, nghĩ nghĩ, vẫn quyết định nói với Giản Văn Tâm về tình hình của Khương Thanh trong giờ học.

Trong lớp 2-1.

Một bên bàn nhỏ chất đầy sách vở, bên còn lại treo túi đựng đồ, Khương Thanh nằm sấp trên bàn, má áp vào mặt bàn láng bóng mát lạnh, ngón tay vô thức gãi dây túi đựng đồ trên mặt bàn.

Cô trọng sinh rồi.

Kiểu như đang nằm mơ, mười mấy phút trước cô còn nhớ rõ ràng chuyện tai nạn, ngay cả cảm giác đau đớn cũng có thể tái hiện. Nhưng bây giờ, cô biết rất rõ trí nhớ của mình đang trôi đi với tốc độ chóng mặt, ký ức về vụ tai nạn xa xôi như chuyện của kiếp trước… mặc dù quả thực là chuyện của kiếp trước.

Không thể nhớ lại được những kí©h thí©ɧ cảm quan mạnh mẽ nữa, chỉ còn lại những trần thuật sự thật nhạt nhẽo.

Đương nhiên vẫn nhớ rất rõ một số chuyện… ví dụ như Cố Dĩ Ngưng đính hôn.