Chương 6

Khoảnh khắc tiếp theo, tiếng phanh xe chói tai kèm theo âm thanh va chạm dữ dội truyền đến ở cự ly gần. Chỉ tích tắc, Khương Thanh bị hất văng ra ngoài, sau đó bất lực ngã xuống đất. Đôi chân vặn vẹo của cô ở ngay trước mắt, khóe miệng mơ hồ chảy máu tươi khiến cô nghẹn ngào đầy vị tanh ngọt.

Vết đỏ tươi đến ghê người lấy gáy làm trung tâm, đóa hoa máu khổng lồ nở trên chiếc váy trắng tinh.

Đau đớn khiến Khương Thanh rơi nước mắt, tệ hơn nữa là, ý thức của cô dần dần biến mất, dần dần không cảm nhận được đau đớn nữa.

Cô sắp chết rồi.

Đôi mắt nhuốm máu thất thần nhìn về phía trước, trong khách sạn sang trọng cách đó mười mét, tiệc đính hôn của Cố Dĩ Ngưng đang diễn ra.

Mi mắt bất lực khép lại, một màu đen ngưng trọng chiếm cứ toàn bộ tầm nhìn của cô.

Vào khoảnh khắc cuối cùng ý thức biến mất, có người khản giọng gọi cô:

“Thanh Thanh!”

“Khương Thanh!”

“Thanh Thanh!”

“Khương Thanh!”

……

“Khương Thanh!”

Có người đột nhiên đẩy mạnh cơ thể cô, Khương Thanh giật mình tỉnh giấc đứng dậy đột ngột.

Gió thổi lá cây ngoài cửa sổ, thầy giáo thể dục xé họng hô khẩu hiệu trên sân trường, giọng nói the thé của giáo viên lớp bên cạnh, âm thanh xì xào bàn tán ầm ĩ nổ ra trong lớp học… tất cả cùng ùa vào tai Khương Thanh, màng nhĩ hơi rung động, tiếng vang lớn ong ong vây quanh tai phát ra.

Cảnh tượng trước mắt dần dần hiện rõ, tấm bảng đen dài ba mét xuất hiện đầu tiên, sau đó là bục giảng đa năng màu xám trắng, một ông già gầy gò mặc polo đen dựa vào bục giảng, trợn mắt giận dữ.

Dường như ông ta rất giận, bàn tay dính đầy bụi phấn cũng đang run nhẹ.

Khương Thanh lại ngây người.

… Đây là lớp học? Đây dường như là thầy giáo vật lý thời trung học của cô?

Cô nuốt nước bọt, mắt đảo quanh bốn phía và nhìn thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc nhưng không nhớ ra tên. Mồ hôi từ trán nhỏ xuống, Khương Thanh lại run rẩy sờ chân mình… chân vẫn còn.

Tay… tay vẫn còn.

Lòng bàn tay từ trên mặt quét xuống như gió cuốn mây tan, không sờ thấy chất lỏng dính nhớp đỏ tươi mà chỉ dính đầy mồ hôi.

Cô không chết.

Bỗng dưng cô bật cười, vào thời khắc sống sót sau tai nạn, hai giọt nước mắt tròn trịa lạnh buốt đọng trên cổ tay.

Là mơ sao?

Cô véo mạnh miếng thịt trên cánh tay, xoay tròn từng chút một theo chiều kim đồng hồ, cảm giác đau đớn rõ ràng và chân thực từ cánh tay truyền đến. Buông tay ra, trên cánh tay trắng nõn lưu lại một vết đỏ rõ ràng.

Không phải mơ, cô sống lại thật rồi!

Trong lúc vui mừng, bỗng nhiên vạt áo bị người ta nắm chặt.