Cố Dĩ Ngưng mặc một chiếc váy hở vai màu trắng tinh, mái tóc dài được búi lên, hiếm khi có được vài phần dịu dàng.
“Mấy ngày trước không phải mới chảy máu mũi sao, sao bây giờ lại muốn uống rượu?” Ngón tay Cố Dĩ Ngưng men theo làn da mịn màng lạnh giá nắm lấy ly rượu, hơi dùng sức rút ly rượu ra khỏi tay Khương Thanh.
Khương Thanh kéo chiếc ghế bên cạnh ra ngồi xuống, chống cằm nhìn cô ấy: “Tại thời tiết khô hanh quá thôi. Với lại, tiệc đính hôn của bạn thân nhất của tớ, tớ uống một ly rượu thì sao chứ.”
Giọng điệu cố ý thả lỏng, lúc nói ra lại cảm thấy khó xử vô cùng.
Cụm từ “bạn thân nhất” là một cái tát mà Khương Thanh tự giáng cho mình, để bản thân tỉnh táo lại sau mười hai năm.
Cố Dĩ Ngưng không chút do dự nói: “Không được uống.”
Cô ấy hơi ngẩng đầu, uống cạn ly rượu vang đỏ, cúi người xuống gần, cố ý phả hơi rượu vào cổ Khương Thanh, nghiêng đầu nhìn Khương Thanh cười vui vẻ.
Đôi mắt của Cố Dĩ Ngưng rất sáng, lòng trắng mắt sạch sẽ, con ngươi trong veo. Khi cô ấy cứ nhìn chằm chằm vào Khương Thanh như vậy, giống như trong lòng trong mắt đều chứa đựng Khương Thanh, dù là mười bảy tuổi hay hai mươi chín tuổi, Khương Thanh đều không thể thản nhiên đối mặt với ánh mắt nóng bỏng như vậy.
Ánh mắt không che giấu như vậy quá dễ gây hiểu lầm, sẽ khiến những tâm tư mà cô đã cố gắng che giấu nảy mầm và không thể kiểm soát.
Cô thích Cố Dĩ Ngưng, từ mười bảy tuổi đến hai mươi chín tuổi.
Trong mắt người ngoài, trong mắt Cố Dĩ Ngưng, thân phận của Khương Thanh là bạn thân nhất của Cố Dĩ Ngưng, là người bạn tốt sẽ luôn ở bên cạnh mình, không rời không bỏ.
Nhưng Khương Thanh không phải, cô vô cùng rõ ràng những tâm tư không nên có ẩn giấu dưới thân phận bạn bè của mình. Cô lấy danh nghĩa bạn thân ở bên Cố Dĩ Ngưng mười hai năm, mười hai năm thời gian, tâm tư không thể lộ ra ánh sáng này không ngừng đâm chồi nảy lộc, đã trưởng thành thành một cây đại thụ.
Không thể nhổ bỏ được nữa.
Đôi khi Khương Thanh sẽ nghĩ, Cố Dĩ Ngưng có phải cũng có chút tình cảm mập mờ nào đó với mình ngoài tình bạn hay không... Nhưng hôm nay, Cố Dĩ Ngưng đính hôn rồi, đây giống như một tín hiệu, Khương Thanh hoàn toàn tỉnh ngộ.
Khương Thanh nhìn đi chỗ khác, tùy ý đảo mắt nhìn xung quanh hội trường, khi quay đầu lại thì trên trán cô được một bàn tay ấm áp che phủ, Cố Dĩ Ngưng khẽ hỏi: “Buổi sáng cậu đi đâu vậy, sao lạnh thế?”