Chương 3

“Ừ ừ, tớ đã đến hội trường rồi.” Khương Thanh nhận một ly rượu vang đỏ từ tay phục vụ, gật đầu nói cảm ơn, quay đầu lại đối diện với một gương mặt xinh đẹp.

Không phải ngũ quan sắc sảo, mà nhạt nhòa như tranh thủy mặc phai màu, nhưng lại khiến người ta nhìn vào cảm thấy vô cùng thoải mái.

Người phụ nữ bước tới cụng ly với cô, lông mày nhướng nhẹ không để ai phát hiện, chuỗi vòng cổ ngọc trai trên cổ tôn lên vẻ cao quý thanh lịch: “Khương tiểu thư.”

Cúp điện thoại, Khương Thanh mỉm cười nhìn người phụ nữ: “Dì Châu, đã lâu không gặp.”

Đã ngoài bốn mươi tuổi, ngũ quan của Châu Tuyết Ninh vẫn tinh xảo, sức quyến rũ của một người phụ nữ trưởng thành trên người bà ngày càng mãnh liệt, cử chỉ toát lên vẻ đoan trang và hào phóng, sau khi được thời gian lắng đọng lại càng thêm ung dung. Khi khóe miệng bà nhếch lên sẽ xuất hiện vài nếp nhăn nhỏ, không những không làm giảm vẻ đẹp của bà mà còn tăng thêm vài phần quyến rũ mê người.

Mái tóc dài hơi xoăn buông xõa trên vai, Châu Tuyết Ninh nghiêng đầu đột nhiên cười một tiếng, sau đó đặt ly rượu xuống, tiến sát lại gần Khương Thanh.

Bàn tay lạnh lẽo thỉnh thoảng lướt qua làn da ấm nóng, Châu Tuyết Ninh gỡ những sợi tóc bị vướng vào vòng cổ ra.

Đôi môi ghé sát vào tai cô, giọng của người phụ nữ rất thấp: “Qua hôm nay, cũng nên từ bỏ đi chứ.”

Những sợi tóc được gỡ ra cọ vào da cô, ngứa ngáy.

Khương Thanh không nói gì, chỉ nhìn Châu Tuyết Ninh đã trở về chỗ cũ và mỉm cười, nụ cười mang theo vị đắng, đắng đến mức cổ họng cô đau nhức, nhất thời không nói nên lời, l*иg ngực khẽ phập phồng vì vị đắng.

Không biết Châu Tuyết Ninh đã đi từ bao giờ, Khương Thanh vẫn giữ nụ cười không mấy đẹp đẽ ấy. Môi bám vào răng, lâu dần, đôi môi ẩm ướt trở nên khô khốc, khi trượt xuống theo bề mặt răng lại gặp phải lực cản khá lớn.

Trong hội trường khắp nơi bày đầy hoa hồng trắng tinh, chất liệu lụa của váy cô cũng là màu trắng, ánh sáng trên đỉnh đầu chiếu xuống, ánh phản quang chói lóa khiến người ta đau mắt.

Khương Thanh vừa định đổ rượu vang đỏ vào miệng thì một bàn tay mảnh khảnh vòng qua vai Khương Thanh, nắm lấy cổ tay lạnh giá của cô.

Rượu vang đỏ khẽ lắc lư trong ly thủy tinh, mùi hương nước hoa nhàn nhạt lặng lẽ bao trùm lấy Khương Thanh.

Cô hơi cau mày, trước khi người đến kịp lên tiếng thì xoay người và lùi lại một bước, ngước mắt cười nói: “Cô dâu tương lai đến rồi kìa!” Đôi mắt cong cong như vầng trăng được những vì sao bao quanh, vị cay đắng lại lên men trong cổ họng.