Chương 1

Khương Thanh chết rồi.

Chết ngay ngày người bạn thân nhất của cô đính hôn, chết ngay trước cửa khách sạn tổ chức tiệc đính hôn.

Trên biển báo giao thông, hình người màu xanh lục nhanh chóng nhấp nháy, Khương Thanh đang đi giày cao gót theo dòng người phía trước.

Một chiếc Ferrari màu vàng lao thẳng vào vạch kẻ đường dành cho người đi bộ đông đúc, Khương Thanh đi ngoài cùng nên chết thảm nhất, tứ chi không biết bay đi đâu, nửa đầu bị nghiền nát dưới gầm xe.

Cô thậm chí còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra thì cơ thể đã không thể cử động được nữa, hay nói đúng hơn là không còn cơ thể nữa.

Nhưng cô vẫn có thể nghe thấy, vẫn có thể nhìn thấy.

Tiếng phanh xe chói tai và tiếng động cơ xé toạc không khí, sau tiếng động lớn, nắp ca-pô ô tô đâm vào bồn hoa bên đường, âm thanh kim loại vặn vẹo biến dạng khiến người ta rợn tóc gáy. Tiếng la hét chói tai như dầu sôi sục, tiếng kêu gào điên cuồng xé toạc cổ họng, cô nhìn thấy những bàn chân chạy qua chạy lại trước mắt.

Máu từ trán chảy vào mắt, trước mắt cô như phủ một lớp sa đỏ, một niềm vui không hợp thời.

Khương Thanh hơi buồn, còn hơi mệt.

Nhưng càng muốn khóc... cô sắp chết rồi.

Cô không muốn chết, cô đến tham dự tiệc đính hôn của Cố Dĩ Ngưng, vì dịp này cô đã trang điểm kỹ càng, mặc một chiếc váy xinh đẹp, tên chủ xe Ferrari đáng ngàn đao kia, cô có làm ma cũng không tha cho hắn.

*

Hai tiếng trước.

Thành phố An Bình đổ một trận mưa phùn, mưa lất phất kéo dài mấy ngày, bầu trời bị nhuộm thành màu xám trắng ảm đạm, chân trời xuất hiện một chút xanh trắng không rõ ràng như rêu ẩm ướt mọc lên.

Sáng nay mưa đã tạnh.

Một tia nắng rực rỡ như thanh kiếm sắc nhọn đâm thủng đám mây xám xịt, xé toạc một lỗ hổng trên bầu trời, viền mây dày đặc ánh lên những tia sáng, ánh vàng rực rỡ trong nháy mắt trút xuống.

Trời quang rồi.

Khương Thanh ngồi trên giường rất lâu, nhìn đám mây chậm rãi tản ra, ánh nắng vàng không chút ấm áp chiếu vào phòng và rơi trên mu bàn tay cô.

Sau đó chậm rãi, từ mu bàn tay leo lên cánh tay, cuối cùng bò lên cái cổ thon gầy yếu ớt của cô.

Lớp da trắng bệch bọc lấy cổ họng khẽ động, Khương Thanh vén chăn, đứng dậy xuống giường.

Vừa đứng lên trước mắt tối sầm lại, Khương Thanh mắt nhanh tay lẹ đỡ tường, cơ thể nặng trĩu.

Nghỉ ngơi một lát, thị lực trở lại bình thường, Khương Thanh từ tủ đầu giường lấy ra một viên kẹo.

Vị ngọt tan ra trên đầu lưỡi.

Thấy thời gian sắp đến, Khương Thanh vươn vai một cái, đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.