Ngoài dự liệu, trong xe chỉ có mỗi người vệ sĩ kiêm tài xế lúc nãy.
Có lẽ đã nhận ra sự bối rối của cô, anh ta căng mặt buông một câu: “Cậu Lý đang bận nên không đích thân đến được.”
Cố Vãn Chu nở nụ cười xã giao tiêu chuẩn: “Được thôi, phiền anh rồi.”
Cô không hề để tâm đến thái độ của đối phương. Nhà họ Lý có rất nhiều nhánh phụ, chỉ riêng thế hệ của Hạc Minh thôi là đã có đến mấy chục người anh em, cô thậm chí còn chẳng biết mặt mũi người “em trai” của Lý Hạc Minh ra sao.
Làm mới khung tin nhắn mấy lần, Cố Vãn Chu cứ nhìn chằm chằm vào dòng chữ [Anh hạ cánh an toàn rồi, đừng lo] mà ngẩn người.
Phong cảnh ngoài cửa sổ lướt qua, từ những tòa cao ốc chọc trời chuyển dần sang con đường nhỏ rợp bóng cây. Trong bụi rậm ven đường vươn ra mấy nụ hoa màu vàng nghệ, đang bị mưa lớn quật cho tơi tả.
Cố Vãn Chu nhận ra xe đang đi về phía ngoại ô.
Nhà họ Lý ở Tô Thành một tay che trời, vậy mà người này lại không chọn sống ở trung tâm thành phố như mấy người anh em khác.
Mưa dần ngớt, xe từ từ dừng lại trước một trang viên. Cô chăm chú nhìn hai chữ trên cổng.
Thấm Viên.
“Cô Vãn Chu, dù của cô.”
“Cảm ơn.”
Một cây dù cán gỗ màu đen, Cố Vãn Chu nhận lấy trong trạng thái vừa mừng vừa lo. Không phải vì chuyện gì khác, chỉ là câu “cô Vãn Chu” này nghe rất kỳ lạ, cứ như thể anh ta rất thân thuộc với cô vậy…
Cố Vãn Chu đi theo sau lưng người vệ sĩ.
Trang viên rất rộng, không khí thoang thoảng mùi cỏ xanh sau mưa. Quan sát thấy cây cối hai bên đường được cắt tỉa phẳng phiu, không một cành cây ngọn cỏ nào mọc chìa ra ngoài, cô đoán nơi này có lẽ là vừa mới được mua lại.
“Từ cửa này đi vào, dọc theo cầu thang bên phải xuống lầu rồi đi thẳng, cậu Lý ở căn phòng trong cùng.”
Tầm mắt Cố Vãn Chu nhìn theo hướng anh ta chỉ. Khi xác định đó là hướng xuống tầng hầm, cô thầm thấy bất an, nhíu mày hỏi: “Anh không vào cùng tôi sao?”
“Cậu Lý không thích người ngoài làm phiền lúc đang làm việc.”
Nói xong, đối phương tiện tay đẩy giúp cô cánh cửa lớn nặng trịch.
Người ngoài? Chẳng lẽ cô thì không phải sao?
Cầu thang lát đá hoa văn sang trọng uốn lượn dẫn sâu xuống lòng đất, tầng hầm trước mắt hun hút không thấy điểm cuối. Cố Vãn Chu theo bản năng quan sát xung quanh và nhanh chóng phát hiện điều bất thường.
Tuyệt nhiên không có lấy một ô cửa sổ.
Ánh sáng duy nhất phát ra từ những ngọn đèn gắn trên tường. Đèn tường được chế tác tinh xảo theo phong cách cổ điển, kết hợp với hành lang dài vô tận càng tăng thêm cảm giác kinh dị không rõ nguồn gốc.
Điều kỳ lạ hơn nữa là các phòng hai bên cách nhau rất gần, giống như từng dãy l*иg giam đen kịt. Ai lại làm việc ở một nơi như thế này chứ?
Cố Vãn Chu chưa đi được hai bước đã nảy sinh ý định quay về. Đúng lúc này, từ căn phòng cuối cùng truyền đến tiếng cưa máy rít lên “xè xè”.
Tim cô thót lại, đập thình thịch từng nhịp hoảng loạn. Cô phải hít thở sâu liên tục mới miễn cưỡng bình tĩnh được.
Lý trí đè nén những suy nghĩ ngày càng mãnh liệt trong đầu, cô vẫn tiếp tục bước về phía trước.
Khi gần đến cửa, tiếng động cơ ấy đột ngột dừng lại. Cố Vãn Chu cố gắng thả bước chân thật nhẹ.
Ngay khi cô còn đang do dự có nên gõ cửa hay không, cánh cửa đồng nặng nề đã chậm rãi mở ra từ bên trong.