Quyển 1 - Chương 7

Lúc Giang Mục mười tuổi vợ chồng nhà họ Giang có đứa con thứ hai, một đứa bé được cha Giang mẹ Giang yêu thương. Có em trai, cuộc sống của Giang Mục từ địa ngục rơi xuống mười tám tầng địa ngục, từ bảo mẫu biến thành bảo mẫu chăm trẻ.

Xuyên qua bức tường thấp đổ nát kia, vô số lần anh trông thấy bóng dáng lao lực đơn bạc của Giang Mục, vội vàng mà đến, vội vàng mà đi.

Cậu như là chú bò bị nhốt ở trên mảnh đất hoang vu, người nhà vô tình ngồi lên người cậu hút máu, huyết mạch là dây thừng quấn quanh cổ cậu, thúc giục cậu tiếp tục cày bừa.

Không nhìn thấy điểm cuối, không nhìn thấy điểm cuối.

Những nỗi khổ trên đời tuy chẳng mấy khác nhau, nhưng từng tầng lại thường đau đớn hơn tầng trước.

Người không có lương tâm sẽ được truyền từ đời này sang đời khác với chất lượng đặc biệt đáng sợ, người bị vứt bỏ sẽ phải trải qua hết lần vứt bỏ này đến lần vứt bỏ khác.

Cờ bạc và rượu cuối cùng đã làm mục nát chút lương tri cuối cùng của Lục Khôn, có dân cờ bạc coi trọng sắc đẹp của người phụ nữ ấy, khuyến khích Lục Khôn đi “cho thuê vợ” kiếm tiền.

“Uyển Tình à, Uyển Tình của anh, em có biết em xinh đẹp đến nhường nào không?” Người Lục Khôn đầy mùi rượu, nâng cằm người phụ nữ lên, cẩn thận quan sát, trầm mê mà quyến luyến: “Anh không nỡ chạm vào một ngón tay của em, Uyển Tình, em chỉ yêu mỗi bản thân. Em có yêu anh không? Em có nguyện ý để thằng đàn ông khác chạm vào mình vì anh không? Em cứ nghĩ bọn họ là anh. Bọn họ sẽ trả tiền, một đêm ba trăm tệ. Uyển Tình, anh biết em yêu anh, hãy hy sinh vì anh đi.”

“Lục Khôn!” Đáp lại ông ta là một cái bạt tai vang dội, mặt người phụ nữ trắng bệch, vừa phẫn nộ vừa khϊếp sợ: “Anh điên rồi! Anh điên rồi! Anh coi tôi là cái gì hả!”

“Anh đã đồng ý.” Lục Khôn sờ khuôn mặt bị đánh đỏ, thở ra một hơi rượu màu trắng, khóe môi hơi cong lên, nhưng không có bao nhiêu ý cười: “Mặc váy vào, lộ chân ra.”

“Tôi không làm! Anh dám! Lục Khôn anh đúng là tên súc sinh! Tôi muốn đi báo cảnh sát! Anh... A!”

Người cắt ngang tiếng gào thét cuồng loạn của bà ta là Lục Khôn đột nhiên trở mặt vung bàn tay tới, cái tát kia đánh rất mạnh, người phụ nữ như diều đứt dây ngã xuống ghế sô pha.

“Sao anh không dám?” Lục Khôn lạnh lùng, bóp cằm bà ta, ngón tay nhẹ nhàng lau vết máu tràn ra trên khóe môi người phụ nữ: “Anh không có thương lượng với em, hiểu không? Uyển Tình.”

“Em nghe lời đi, nếu không đừng trách anh không nể tình vợ chồng.”

Lục Khôn loạng choạng đi lên lầu, người phụ nữ ôm mặt co quắp ngã xuống ghế sô pha, mái tóc rối bù che lại gương mặt sưng phù của bà ta, thật lâu sau, bà ta khóc rống lên thành tiếng.

“Lục Khôn anh điên rồi, anh dám đánh tôi, còn bảo tôi đi bán thân.”

Nửa đêm, cửa phòng của anh bị đẩy ra, người phụ nữ lấy khăn quàng cổ che mặt đi vào.

“Là mẹ.” Người phụ nữ nức nở cầm lấy tay anh, bảo anh không nên lên tiếng: “Cha con là một tên súc sinh. Mẹ phải đi, rời khỏi nơi này. Con...”

Lục Sóc bình tĩnh nhìn bà ta.

“Con không thể đi theo mẹ.” Người phụ nữ tránh né ánh mắt của anh, cúi đầu lau nước mắt: “Mẹ không thể nuôi con, mẹ không nuôi được con.”

“Ừ, mẹ muốn đi đâu?” Đáp án không ngoài dự liệu chút nào.

Người phụ nữ cụp mắt: “Chuyện này không thể nói cho con biết. Cha con còn đang ngủ, ngày mai có hỏi mẹ đâu thì con phải giúp mẹ giữ ông ta lại, biết không?”

Lục Sóc nhìn đôi mắt đỏ hoe của người phụ nữ, hơi nhíu mày, lại đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cười thành tiếng.

“Con cười cái gì?” Người phụ nữ cảnh giác quay đầu lại nhìn thoáng qua, trách cứ trừng anh.

“Không có gì.” Lục Sóc lập tức thu nụ cười trên mặt lại: “Vừa nghĩ tới từ nay về sau con là cô nhi rồi, nên con rất vui.”

“Con...”

Vẻ mặt của người phụ nữ thay đổi liên tục, nhưng thủy chung không nói gì. Kéo chặt khăn quàng cổ đứng dậy, lúc đi tới cửa thì quay đầu lại, nhìn Lục Sóc đứng trong bóng tối, nhỏ giọng nói: “Con trai, mẹ thừa nhận mẹ có lỗi với con, con phải hiểu được nỗi khổ tâm của mẹ. Sau này có cơ hội gặp lại, mẹ sẽ đền bù cho con.”