Cậu mặc bộ áo bông mỏng đã bạc màu nhưng sạch sẽ, làn da trắng như hoa lê đầu cành. Đôi mắt đen láy cong cong, má vẫn còn chút mập mạp của trẻ con.
“Anh có sao không?”
Cậu bé quỳ trước mặt anh, lấy một tờ giấy vệ sinh thô ráp ra, đưa cho anh: “Anh lau mặt đi.”
Anh cụp mắt không để ý.
Tay cậu bé không rụt lại, cậu dừng một chút, trực tiếp vươn tay lau mặt cho anh. Giấy chạm vào mặt, anh khó chịu vung tay ra.
“Đừng chạm vào tôi.”
“Xin lỗi.” Cậu bé không để ý, nhẹ nhàng cúi đầu xin lỗi: “Em tên Giang Mục, em mới từ nông thôn lên, sau này sẽ ở đây.”
Giang Mục...
Anh không để tâm, thậm chí còn không nhìn đối phương, chỉ nhớ cái tên khá dễ nghe đó.
Cơn mưa xuân kéo dài, anh ngồi trong bùn bao lâu, đối phương che ô cho anh bấy lâu. Cậu không nói gì, yên tĩnh ngồi bên cạnh anh, nhìn mưa xuân như sợi chỉ bạc.
Ánh chiều buông xuống, sắc trời dần tối đen, gió lạnh thổi mạnh, trong nhà họ Giang bên cạnh vang lên tiếng mắng chửi: “Giang Mục! Mày chết ở ngoài hả! Không về đây thì biến luôn đi!”
Giang Mục vội vàng đáp lại, không đợi anh từ chối đã nhét ô vào tay anh: “Em đi đây, sau này anh có muốn tìm em chơi không?”
Không ai trả lời.
“Em sẽ đợi anh.”
Giang Mục mỉm cười rồi rời đi, bóng dáng xanh nhạt nhảy nhót tránh những vũng bùn, như một chú bướm tươi sáng nhẹ nhàng và tự do.
Lục Sóc không đi tìm Giang Mục, thậm chí còn không gặp nhau thêm lần nào, dù cho bọn họ chỉ cách một bức tường thấp.
Ấn tượng của Lục Sóc với nhà họ Giang bên cạnh là cha Giang láu cá, mẹ Giang cay nghiệt, thường xuyên cãi nhau với người khác.
Nhà họ Lục có một tên súc vật cờ bạc ngang ngược đáng sợ, không ai dám tùy tiện trêu chọc nhà này, còn hàng xóm bên kia thì không giống vậy, hôm nay chống nạnh mắng con người ta thiếu đạo đức xài chung tường, ngày mai nói trời mưa rơi tường rào phải bỏ tiền sửa tường.
Tóm lại là mạnh mẽ, không có việc gì cũng phải gây vài chuyện.
Cha Giang là đứa trẻ hai vợ chồng già nhà họ Giang nhặt về, nuôi ông ta lớn lên mới phát hiện gen yếu thế là gen có tính di truyền.
Hai vợ chồng già là giáo viên của một trường học ở nông thôn, không nói là dòng dõi thư hương, bản thân cũng tương đối có hàm dưỡng học thức. Tận tâm tận lực dạy con trẻ, tỉ mỉ bồi dưỡng, nhưng bất đắc dĩ rằng cha Giang là bùn nhão không trét nổi tường.
Lúc ông ta còn trẻ gặp được mẹ Giang, hai bãi bùn nhão hợp nhau, không để ý hai vợ chồng già phản đối, kết làm vợ chồng. Sau khi hai người kết hôn rất nhanh đã có con, cũng chính là Giang Mục.
Hai vợ chồng già sợ gia phong ở đời thứ ba cũng liên tục tụt dốc, sau khi Giang Mục cai sữa thì đã ôm Giang Mục đi, bắt đầu tỉ mỉ dưỡng dục từ con số không.
Sự thật chứng minh, Giang Mục đúng là trúc xấu ra măng tốt, gen di truyền bị phá vỡ ở chỗ cậu, cậu hiểu chuyện nghe lời, thành tích ưu tú, giơ tay nhấc chân đều mang theo khí chất tốt đẹp không giống với cha Giang mẹ Giang.
Giang Mục đi theo hai vợ chồng già đến bảy tám tuổi, thân thể hai người ngày càng sa sút, lần lượt qua đời, để lại di vật duy nhất của bọn họ, Giang Mục.
Ngôi nhà hai người như rãnh nước thối đột nhiên nghênh đón một đứa trẻ khác, Giang Mục. Cậu giống như hoa nhài trắng tinh độc nhất vô nhị nở rộ trên mảnh phế tích của phố cũ này, thẳng tắp thanh cao, sạch sẽ tinh khiết, có ánh sáng mà người bên ngoài không thể bỏ qua được.
Nhưng luôn có người coi ngọc trai như mắt cá, sự ưu tú của Giang Mục cũng không được cha Giang và mẹ Giang yêu thích. Nói cách khác, bọn họ chán ghét Giang Mục không hợp với bọn họ, chán ghét khí chất nhã nhặn không khác gì hai vợ chồng già kia của Giang Mục.
Giữa nhà họ Lục và nhà họ Giang chỉ cách một bức tường vây thấp bé rách nát, gần như không cần xuyên qua bức tường thấp này, Lục Sóc cũng có thể nghe thấy tiếng chửi bới bén nhọn táo bạo của mẹ Giang, sai khiến khách mới của nhà bọn họ là Giang Mục làm cái này làm cái kia.