Quyển 1 - Chương 3

Mực nước đọng trên mặt đất ngày càng cao, ngập đến mắt cá chân, len lỏi vào khe giày. Bước chân anh càng lúc càng nặng, mồ hôi lấm tấm trên trán, Lục Sóc nghiến răng nắm chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, lê bước chân nặng nề tiếp tục đi về phía trước.

[Hả?] 1748 đi bên cạnh anh: [Vẫn đi? Muốn đi đâu? Chẳng lẽ không ngất sao?]

Kiếp trước anh ngất ở đây rồi mà!

Sao vẫn chưa ngất? Anh đang cố gắng gì vậy?

Thấy sắc mặt anh còn khó coi hơn cả lúc chết, song vẫn bước đi về phía trước như cái xác không hồn, 1748 không nhịn được nữa hiện thân từ trong bóng tối: [Này! Anh định đi đâu vậy?]

Dù chỉ bằng quả bóng nhỏ nhưng hào quang màu tím nhạt tỏa ra xung quanh nó vô cùng chói mắt, vừa xuất hiện đã chiếu sáng khu vực mười mét xung quanh, làm chói mắt Lục Sóc.

“Mày...” Mắt Lục Sóc đau nhức, anh không chút nghĩ ngợi quay mặt đi, mất một lúc lâu mới thích ứng được “cái bóng đèn” đột nhiên xuất hiện. Nếu không nghe thấy tiếng chất vấn giận dữ, Lục Sóc sẽ tưởng đó là chiếc đèn đường cũ kỹ nào đấy rơi xuống.

[Anh định đi đâu?] 1748 tức giận hỏi.

Lục Sóc chịu đựng ánh sáng chói chang nhìn 1748, mới phát hiện người nói chuyện với anh lại là một quả cầu kim loại đang lơ lửng.

Nếu là trước đây chắc chắn anh sẽ rất kinh ngạc, nhưng đối với người vừa trải qua sinh tử lại quay về hai mươi năm trước, điều này chẳng là gì cả.

Ít nhất với anh thì không.

Lục Sóc đáp: “Về nhà.”

1748 giật mình: [Về nhà? Về đâu? Chẳng phải anh nên ngất sao? Anh không ngất sao Giang Mục cứu anh được? Anh quên rồi à?]

Giang Mục...

Hai chữ như con dao sắc bén, mặt Lục Sóc cứng đờ, anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào 1748: “Mày biết gì?”

[Thái độ đó là sao?] Cảm xúc của 1748 còn mãnh liệt hơn anh: [Tôi phục anh luôn đó, anh có thể sống lại là nhờ tôi đấy!]

Nó nói vậy là muốn anh cảm động rơi nước mắt, nào ngờ vừa dứt lời, mặt Lục Sóc khó coi đến mức sắp rỉ nước.

Lục Sóc dữ tợn nhếch mép, cười lạnh.

“Tại sao tao phải sống lại? Tao có nói tao muốn sống lại không?”

Từng chữ dõng dạc vang lên.

1748 ngủ đông mấy chục năm mới ra ngoài kết nối với ký chủ mới, vốn nghĩ có thể thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ cải tạo cặn bã, nào ngờ lại nghe được câu trả lời này từ anh.

[Mẹ nó, anh dám chơi tôi à?]

1748 nổi giận, dòng điện màu tím đậm kêu xẹt xẹt.

[Anh không muốn sống lại? Thế trước khi chết anh khóc cái gì? Lúc nhớ Giang Mục thì vừa khóc vừa cười, ướt hết cả gối. Giờ cho anh quay lại, anh giả vờ cái gì?]

Cả người Lục Sóc cứng đờ, nghiến sắp nát răng: “... Ai? Ai khóc!”

Thấy anh phủ nhận như vậy, 1748 bình tĩnh lại rồi nhìn anh đầy khó hiểu: [... Có ai từng nói với anh chưa? Anh hay giả vờ lắm nhỉ.]

Lục Sóc đi tiếp, không thèm để ý đến nó.

Hệ thống không dễ đánh bại như vậy, 1748 tiếp tục uy hϊếp: [Anh đừng làm loạn.]

Nó rất sáng, Lục Sóc nhân cơ hội nhìn rõ con đường ngập nước dưới chân, đi theo con hẻm nhỏ về khách sạn cũ anh đang thuê tạm.

1748 âm trầm nhìn anh, toàn thân lóe điện.

Đột nhiên, anh đau nhức dữ dội, Lục Sóc khó chịu đến mức ý thức mất đi sự kiên trì, “bịch” một tiếng, như dây đàn căng đến cực điểm rồi đứt, anh không khống chế được ngã xuống nước.

Lúc ngã xuống, anh kéo đổ thùng rác ven đường, thùng rác lăn xuống con phố nhỏ, bị một chiếc ủng đi mưa đạp lên.

1748 quay lại, thấy người đến thì vui mừng: [Cuối cùng cũng tới rồi!]

Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, người thanh niên cầm chiếc ô màu đen đứng ngược sáng. Cậu mặc áo khoác bông dày, chân dài đi ủng cao đến đầu gối, ngăn chiếc thùng rác đang lăn lại rồi dựng nó lên.

Mang thùng rác đến vỉa hè, mới thấy người ngã trên mặt đất.

“A!”

Người thanh niên giật mình lùi lại hai bước, chắc là bị Lục Sóc doạ sợ. Bình tĩnh lại, cậu không nhịn được nhìn Lục Sóc đang nằm trên mặt đất.

Cậu thật tốt bụng, rõ ràng sợ đến mức tim đập thình thịch nhưng vẫn lộ vẻ lo lắng ngồi xổm xuống.