Quyển 1 - Chương 2

“Ha ha ha!”

Mưa càng lúc càng lớn, các cửa hàng trên phố đều đóng cửa, ngoài ánh đèn đường lúc sáng lúc tắt gần như không còn ánh sáng nào khác. Mưa lạnh rơi xuống người Lục Sóc, cơ thể lạnh cóng như sắp đóng băng, nhưng anh vẫn không hề hay biết, ngửa đầu cười lớn rồi đột nhiên cúi xuống ho dữ dội, khạc ra một ngụm máu.

“Khụ khụ khụ!”

“Ha ha ha ha!”

Hệ thống 1748 luôn ẩn nấp trong bóng tối quan sát ký chủ mới: [Điên hả trời?]

Không thể nào?

Thằng vô dụng này, có sống lại thôi mà còn điên lên được.

Nhưng nó cũng không chắc, vẫn tiếp tục quan sát ký chủ mới.

Hệ thống 1748 lang thang qua ba nghìn thế giới nhỏ, nhiệm vụ là chọn mấy tên cặn bã đem về cải tạo, giúp đỡ và giám sát bọn họ thay đổi cuộc đời, làm người tử tế.

Nó không giống với những hệ thống cải tạo cặn bã khác, nó nghiêm túc, không tùy tiện lựa chọn ký chủ vì thành tích, cũng không dễ dàng trao cơ hội tái sinh.

Chọn ký chủ mới này là vì nó phát hiện trước khi chết anh đã hối hận sâu sắc, đó là dấu hiệu tốt để làm lại cuộc đời, nên nó quyết định cho anh cơ hội quý giá này...

Nếu điên thật, hệ thống 1748 âm thầm suy nghĩ cách xử lý. Vậy thì gϊếŧ đi, dù sao mấy tên cặn bã cũng là rác rưởi, chết cũng đỡ ô nhiễm môi trường.

Lục Sóc không biết bên cạnh có một hệ thống tàn bạo như vậy đang nhìn mình, tiếng cười lớn vừa rồi đã rút hết sức lực của anh, bây giờ chỉ có thể vịn tường thở hổn hển bước đi.

Trí nhớ anh rất tốt, gần như lập tức nhớ lại tình hình lúc đó ở kiếp trước.

Anh bị Hoàng Hầu Nhi sai người đánh là một trong những ký ức quan trọng, vừa ra tù anh về quê một chuyến, rút hết tiền trong sổ tiết kiệm anh giấu trước khi vào tù ra, rồi đi tới khu Đông thành phố Tùng.

Thành phố Tùng đang phát triển, nhưng không đồng đều.

Thành phố Tùng chia làm khu Đông và khu Tây. Khu Tây gần thành phố Hoắc, kinh tế phát triển mạnh mẽ, rất phồn hoa.

Còn khu Đông thì khác, những huyện và thị trấn nhỏ thuộc khu Đông như một vết nhơ trên viên ngọc thành phố Tùng, cũ kỹ và xuống cấp, nằm yên lặng trong góc phố náo nhiệt.

Anh tự nhận mình lý trí, nhưng lúc đặt chân đến thành phố Tùng lại cảm thấy đồng cảm kỳ lạ với khu Đông. Chín năm tù anh như bị chôn vùi, khi được nhìn thấy ánh mặt trời lại nhận ra mình đã bị xã hội bỏ rơi. Đối với xã hội này, anh cũng giống như khu Đông của thành phố Tùng, đều lạc hậu và bị lãng quên.

Với vài trăm đồng trong tay, anh lẻ loi lang thang ở khu Đông, bị tên côn đồ nổi tiếng khu Đông Hoàng Hầu Nhi chặn lại trong ngõ tối, yêu cầu nộp hết tiền.

Khuôn mặt tham lam đòi tiền và thái độ đương nhiên của gã dần dần trùng khớp với khuôn mặt đáng ghét trong đầu Lục Sóc. Lửa giận bùng lên như cỏ dại, anh đá thẳng vào Hoàng Hầu Nhi.

Sao Hoàng Hầu Nhi chấp nhận anh phản kháng lại, phía sau còn có đồng bọn, bị đá công khai tức là sỉ nhục, đương nhiên phải trả thù, lập tức sai người đánh anh.

Đánh nhau không lại, chênh lệch về số người quá lớn, chưa đầy vài phút Lục Sóc đã bị khống chế, sau đó Hoàng Hầu Nhi đấm anh. Anh vốn không khỏe, bị đánh rồi lại dầm mưa nên ngất xỉu ven đường.

Sau đó...

Biểu cảm trên mặt Lục Sóc biến mất trong tích tắc, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh đèn đường xa xa, nhưng cả người lại như chìm vào bóng tối phía sau.

“Khụ khụ khụ!” Lục Sóc lau vết máu ở khóe môi, từng bước đi về phía trước.

[Chắc chưa điên đâu?] 1748 gật đầu, nhìn theo bóng lưng anh.

Danh sách ký chủ ít đi một người chết sẽ giúp giảm tỷ lệ thương vong, hệ thống quản lý sẽ không liên tục kiểm tra báo cáo công việc của nó nữa.

Lục Sóc rất khó chịu, đám Hoàng Hầu Nhi ra tay không chút nể nang, tứ chi cùng ngũ tạng và các khớp xương của anh đều đau nhức dữ dội.

Không chỉ vậy, mưa lạnh tạt vào người, da anh lạnh buốt nhưng trong người lại nóng lên, như có ngọn lửa đang dần dần cháy lên từ trong máu, theo kinh mạch lan đến não bộ, tầm nhìn của anh cũng bắt đầu mờ dần.