Sao Lục Sóc lại không biết, ở kiếp trước gần như anh đều đã từng tiếp xúc qua mọi thành phần ở khu Đông.
Có thể chia đám côn đồ lăn lộn ở khu Đông thành ba cấp bậc. Loại vô dụng như Hoàng Hầu Nhi là hạng ba, dám đe dọa cướp bóc nhưng không dám làm chuyện gϊếŧ người. Loại làm tay sai như mấy tên trước mắt là hạng hai, mượn oai hùm để làm càn, cướp bóc công khai, không coi chuyện làm người khác bị thương ra gì, nhưng vẫn hơi kiêng dè. Còn loại cầm đầu băng nhóm, bên dưới có cả đống tay chân như anh Long thì được xem là hạng nhất. Nghe nói trên tay từng có mấy mạng người, thuộc loại khiến ai trong khu Đông nghe tên cũng phải khϊếp sợ.
“Ừ.” Lục Sóc cởi mảnh áo len dính máu trên tay ra rồi vứt xuống đất: “Tên đó từng gϊếŧ người.”
[Gϊếŧ người?] 1748 vừa kiêu ngạo vừa bễ nghễ nói: [Anh cũng gϊếŧ người rồi mà, nói với bọn họ, anh không phải loại dễ chọc gì, anh mới ngồi tù chín năm ra đó.]
Lục Sóc: “... Câm miệng. Sao chúng mày còn chưa biến đi!”
Tên côn đồ đầu đinh thầm hận không thôi, nhưng sợ Lục Sóc lại động thủ, hắn ta khập khiễng lê chân đi, đi được hai bước thì quay đầu hung tợn nhìn Lục Sóc, quăng một câu cảnh cáo: “Mày chờ đó cho tao!”
Gió lạnh nổi lên, thổi vào ngõ hẹp kéo theo tiếng vù vù.
Mười ngón tay của Lục Sóc loang lổ vết máu, gió thổi qua là đau thấu xương, anh vừa cho tay vào túi quay người rời đi thì phía sau bất ngờ truyền đến một lực đẩy mạnh, anh không kịp đề phòng, bị thứ gì đó va vào khiến anh loạng choạng suýt ngã.
Vừa quay đầu lại thì thấy Giang Mục ôm hộp gỗ nhỏ trông mong nhìn mình.
Trong ánh sáng mờ, cậu vẫn khoác trên mình chiếc áo bông dày, gió lạnh nhẹ nhàng thổi qua làm lay động những sợi tóc mềm hơi dài bên tai cậu. Đôi mắt màu mực của cậu mờ hơi sương, còn cuốn hút hơn cả ánh trăng trên trời.
Lục Sóc cụp mắt: “Có gì không?”
Giang Mục giơ hộp gỗ nhỏ trên tay lên: “Tặng anh.”
Hộp gỗ nhỏ không lớn hơn bàn tay bao nhiêu, được ghép bằng gỗ và đinh, đóng rất chắc chắn, muốn mở ra cũng phải tốn không ít công sức. Kiếp trước anh chưa từng thấy cái hộp nhỏ này vì nó đã bị mất từ rất sớm. Giang Mục thì vô cùng tiếc nuối, cứ cau mày đi tới đi lui trong nhà, lẩm bẩm nói đó là món quà ông nội làm cho cậu hồi nhỏ.
Cậu có tiếc nuối, luôn nhớ mãi không quên, nhưng cho tới bây giờ chưa từng có người nghiêm túc nghe cậu kể.
“Sao?”
Giang Mục nghiêm túc nói: “Anh cứu tôi, tặng anh.”
Không biết nghĩ đến điều gì, Lục Sóc nhấc mí mắt lên: “Tặng tôi thật sao?”
Giang Mục gật đầu.
Lục Sóc cầm hộp gỗ nhỏ trên tay, xem xét một lượt, rồi nhớ lại những lời Giang Mục kiếp trước hay lẩm bẩm kể về cách làm ra nó. Ngón tay anh xoay xoay chiếc hộp, ấn nhẹ một cái, nó bỗng mở ra.
Trong chiếc hộp gỗ nhỏ đựng vài tờ tiền giấy mệnh giá nhỏ được xếp gọn gàng, cùng với một ít tiền xu, ước chừng không quá hai trăm tệ.
“Anh biết mở!” Giang Mục ngạc nhiên mở to mắt.
Khóe môi Lục Sóc hơi nhếch lên: “Ừ.”
Thấy Lục Sóc thực sự định lấy tiền trong cái hộp gỗ nhỏ, 1748 lập tức lên tiếng cảnh cáo: [Không được lấy! Một xu cũng không được lấy!]
“Ai cần.”
Lục Sóc lấy tiền giấy và tiền xu ra nhét cho Giang Mục rồi đóng hộp gỗ nhỏ lại: “Tôi lấy cái này.”
“A.”
Giang Mục nhìn số tiền trên tay, rồi nhìn hộp gỗ nhỏ trên tay Lục Sóc, nụ cười trên mặt dần trở nên gượng gạo và giả tạo, trong cái vẻ giả tạo ấy còn mang theo chút buồn bã và tủi thân như muốn nói mà lại thôi.
Lục Sóc xoay xoay chiếc hộp gỗ nhỏ như đang chơi rubik, chiếc hộp xoay tròn như thể có móc câu, khiến ánh mắt của Giang Mục cũng di chuyển theo nó.
Nhưng hộp gỗ nhỏ vẫn vào túi Lục Sóc, Lục Sóc nói: “Cảm ơn.”
Giang Mục cực kỳ không nỡ mà nhìn túi anh, dời mắt đi uất ức gật đầu: “... Ừm.”
Cậu nghĩ ngợi một lúc rồi vội vàng kéo Lục Sóc, mang theo vài phần khẩn thiết nói: “Anh hãy trân trọng nó nhé.”