Quá bình thường.
Lục Sóc nhìn quen lắm rồi, lòng không gợn sóng nhấc chân lên định rời đi.
Đúng lúc này, anh chợt nghe thấy một giọng nói yếu ớt sợ hãi...
“Tôi không có tiền.”
“... Tôi không có nhiều tiền lắm.”
“Mau lấy ra!” Trong ngõ hẹp, tên côn đồ đầu đinh cầm đầu không kiên nhẫn chỉ huy đám côn đồ còn lại đi lên lục soát: “Trong cái xe kia nữa, tìm hết cho tao! Mẹ nó, đi bày sạp bán hàng mà không có tiền hả!”
Trong góc chiếc xe đẩy có một thanh niên khôi ngô đang co rúm người lại vì sợ hãi, chỉ lộ ra đôi mắt trong veo nhìn đám côn đồ thô lỗ lục lọi đồ đạc trên xe.
Trên xe đẩy bày hoa tươi rực rỡ, buộc thành bó hoa đơn giản, nhìn qua vừa đơn giản vừa xinh đẹp. Song bó hoa vốn được bày chỉnh tề lúc này lại bị lật lộn xộn hết lên, đám côn đồ không biết thưởng thức vô tình vứt hoa xuống đất, giẫm đế giày dơ bẩn lên.
“Hoa...” Giang Mục đau lòng mím môi, nhỏ giọng nói: “Đừng vứt hoa của tôi.”
Đám cướp có mặt ở đó làm ngơ như không nghe thấy gì, bọn chúng lục lọi khắp chiếc xe đẩy, cuối cùng mò ra một chiếc hộp kín cỡ lòng bàn tay ở dưới gầm xe. Lắc lên thì có tiếng đồng xu bên trong, nhưng gõ tới gõ lui vẫn không biết mở ở chỗ nào.
Chắc chắn trong này có tiền.
“Này!” Tên côn đồ đầu đinh ngậm điếu thuốc, hung tợn kéo Giang Mục đang ngồi xổm dưới đất lên, đẩy cậu ngã xuống bên cạnh xe đẩy, sức lực của hắn ta rất lớn, trán Giang Mục đập thẳng vào góc gỗ của xe đẩy, rách một vết: “Mở hộp ra!”
“Không...”
Giang Mục đau đớn che trán, máu tươi chảy ra từ kẽ tay, từng giọt một rơi xuống áo bông của cậu, cả người cậu run rẩy.
“Thằng ngu chết bầm!” Nghiễm nhiên tên côn đồ đinh không phải là người kiên nhẫn, giơ chân định đạp một cước vào Giang Mục.
Giang Mục tránh không kịp, giơ cánh tay ôm lấy đầu.
Nhưng mà lại không thấy cơn đau trong dự đoán đâu, xung quanh vang lên tiếng đồ vật rơi ầm ầm xuống đất.
Giang Mục lén nhìn ra ngoài qua khe hở giữa hai cánh tay, bất chợt chạm phải một ánh mắt sâu thẳm mơ hồ, còn tên côn đồ đầu đinh vừa định đá cậu thì kêu gào thảm thiết rồi ngã xuống đất.
Giang Mục ngơ ngác chớp mắt, thả tay xuống.
“Anh Bưu!”
“Thằng nào?”
“Mày là ai!”
Tên lưu manh đầu đinh vốn khỏe mạnh bị một cú đá bất ngờ đánh ngã, vừa phản ứng lại thì hắn ta đã lập tức đứng dậy, nét mặt hung ác méo mó quay đầu nhìn chằm chằm Lục Sóc: “Mày thuộc phe nào? Dám đánh cả A Bưu tao, mày muốn cái gì! Muốn chết đúng không!”
Ánh mắt Lục Sóc mịt mờ lướt qua vết thương đang chảy máu trên trán Giang Mục, vẻ mặt càng âm trầm hơn.
“Kệ mẹ ông mày thuộc phe nào, mày đang làm gì thì tao cũng làm cái đó đấy.” Lục Sóc nói.
“Này! Thằng nhóc ranh! Mày có biết tụi tao là ai không hả?” Đám côn đồ đứng phía sau tên đầu đinh ném hộp gỗ trên tay xuống, tức giận xông lên kêu gào.
Lục Sóc im lặng xé một mảnh áo len cũ trên người, rồi căng mạnh quấn từng vòng quanh các ngón tay: “Bớt nói nhảm.”
Tên côn đồ đầu đinh thấy thằng chó này không nghe lọt tai lời mình nói, rõ ràng là đến gây chuyện để làm hắn ta mất mặt mũi, không kiềm được lửa giận: “Mẹ nó! Đánh cho tao!”
Bốn đánh một, chênh lệch giữa hai bên rất lớn, nhưng nắm đấm quấn mảnh áo len của Lục Sơ luôn nhắm thẳng vào điểm yếu của bốn tên côn đồ, không thể nói là không tàn độc, cũng không thể nói là không âm hiểm. Qua vài hiệp, thậm chí anh còn không lép vế đi chút nào.
1748: [Uống thuốc chưa? Đánh nhau được quá ta.]
Chẳng bao lâu sau, bốn tên côn đồ mang mặt mũi sưng vù ngã xuống đất kêu rên. Tên côn đồ đầu đinh ôm cánh tay bị thương dựa vào tường, cắn răng chỉ vào Lục Sóc buông lời hung ác: “Mày có biết tụi tao thuộc phe ai không! Dám cản đường tụi tao, anh Long sẽ khiến mày chết rất khó coi!”
Anh Long?
1748 bay đến trên vai Lục Sóc: [Anh Long là ai? Anh có biết không?]