Không có ai yêu anh, không có ai thật sự yêu anh.
Cũng giống như trong viện dưỡng bệnh kín đáo và tĩnh lặng này, sẽ chẳng có ai đến thăm anh cả.
Anh rất đáng thương sao?
Quả thật anh rất đáng thương.
Từng nghĩ rằng mình sẽ cưỡi mây xanh mà bay lên, từ đó rời xa mọi tăm tối, nhưng khi đứng trên đỉnh cao lại bị một cú đánh hạ gục, ngã tan xương nát thịt.
Đây là số mệnh, cũng là báo ứng.
Lục Sóc mơ màng thϊếp đi, những tia sáng yếu ớt lướt qua người anh, bầu trời lặng lẽ chuyển dần sang sắc tối.
“Ầm...”
Hình như có thứ gì đó lạnh lẽo và cứng rắn va mạnh vào đầu anh, khiến cái đầu vốn đã mơ màng lại thêm phần tê dại. Lục Sóc tỉnh dậy trong cơn đau, mở hé mắt thì thấy một mặt trời treo lơ lửng ngay trước mặt mình.
1748 nói: [Dậy!]
Nếu không có gì bất ngờ thì chắc đầu anh bị sưng rồi, Lục Sóc cắn răng: “Tốt nhất mày nên giải thích rõ ràng tại sao tự nhiên mày nổi điên đi!”
[Anh sốt rồi kìa!] 1748 tức giận: [Đi ra ngoài mua thuốc uống!]
Lục Sóc bực bội xoay người: “Biến.”
[Anh đã bị bệnh một thời gian dài rồi, nếu không uống thuốc sẽ còn nghiêm trọng hơn trước, mạng chó của anh vẫn còn tác dụng, mau đứng lên đi.] 1748 nói, rồi nó hơi khựng lại, bừng tỉnh đại ngộ.
[Ồ! Anh muốn tôi giật điện anh hả?]
Lục Sóc bật dậy, nghĩ đến điều gì đó, cau mày nói: “Cái hôm tao sống lại gặp... ngất xỉu trước khi gặp Giang Mục là mày làm?”
1748 hùng hồn đáp: [Đúng vậy!]
Đầu Lục Sóc càng đau hơn.
Cảm giác như báo ứng do làm nhiều việc ác ở kiếp trước dồn hết vào hiện tại, thật sự khiến anh còn căm ghét hơn chuyện bị ung thư tra tấn như lúc sống trong viện điều dưỡng.
Rời giường mặc quần áo mang giày, Lục Sóc mang vẻ mặt âm trầm đi ra ngoài.
Cô gái lễ tân đang đỏ mắt thu dọn đồ đạc, vừa vặn trông thấy Lục Sóc, ê một tiếng gọi anh lại: “Nếu anh có muốn thuê phòng tiếp thì báo trước hôm hai mươi tám nhé, còn mấy ngày nữa thôi đấy.”
Lục Sóc dừng bước: “Ừ, cảm ơn.”
“Sao sắc mặt anh khó coi vậy?” Cô gái lễ tân xách túi đi ra, nghi hoặc nhìn Lục Sóc: “Bác hai của anh cũng chết hả?”
“...” Lục Sóc nhìn vẻ mặt khóc tang của cô ấy: “Bác hai của cô chết rồi?”
Cô gái lễ tân nghẹn ngào: “Ừm, tôi về chịu tang. Nhà anh ai chết vậy?”
Lục Sóc nhướng mày: “Cha tôi chết.”
Cô gái lễ tân: “... A? Bớt đau thương.”
Lục Sóc gật đầu, dường như tin tức này đã khiến tâm trạng anh đột nhiên tốt hơn, vẻ u ám trên gương mặt lập tức biến mất hoàn toàn, bước chân nhẹ nhàng thoải mái.
Cô gái lễ tân: “?”
1748 không nhịn được mà ca ngợi anh: [Đúng là đứa con trai hiếu thảo.]
Mặt Lục Sóc không cảm xúc: “Quá khen.”
Dù là kiếp trước hay kiếp này, sau năm mười lăm tuổi anh thường cảm tạ người cha súc sinh kia của mình từ tận đáy lòng, khi còn sống ông ta không phải là một người cha tốt, nhưng khi chết là vậy.
Mỗi khi gặp phải khốn cảnh anh luôn nhớ đến ông ta, sau đó mọi lo lắng đều sẽ biến mất tăm. Vừa nghĩ tới thằng cha súc vật này đã chết, anh bỗng cảm thấy cả người thoải mái dễ chịu, thậm chí còn muốn mở một chai rượu chúc mừng.
[Tiệm thuốc gần nhất cách đây chín trăm mét.] 1748 bật định vị, chỉ huy Lục Sóc đi tiếp: [Anh không có tiền, người thì bẩn thỉu, mua đại ít thuốc cảm hòa với nước nóng mà uống, không chết là được.]
Lục Sóc: “Câm miệng.”
Màn đêm đã buông xuống từ rất lâu, không khí se lạnh, trên đường chỉ có lác đác vài người qua lại, khu quảng trường vẫn còn vài xe bán đồ nướng chưa dọn hàng, mấy chiếc đèn nhỏ màu vàng ấm áp vẫn còn sáng.
Lục Sóc ho khan một tiếng, vừa đi đến trước một con hẻm nhỏ thì nghe thấy tiếng giật đồ cướp bóc truyền ra.
Nơi càng đổ nát thì càng khó trị an, giống như trên mảnh đất cằn cỗi chẳng thể nở hoa, chỉ có vô số cỏ dại chen ra từ các khe hở, ngang nhiên hút lấy chút dưỡng chất ít ỏi còn sót lại trong đất. Ở khu Đông, cỏ dại nhiều, mà đám côn đồ lêu lổng còn nhiều hơn. Trình độ văn hóa của bọn chúng thấp, gần như không có đạo đức, để sinh tồn bọn chúng lang thang khắp nơi cướp bóc trấn lột.