Lục Sóc uống trà, không đáp lời.
“Chờ tôi chết rồi, không biết mấy đứa súc sinh kia sẽ tranh giành thành cái gì nữa đây!” Ông già chết bầm nói xong lại thấy tức, giận được một lúc thì lão bỗng nghĩ đến điều gì đó, xích lại gần Lục Sóc: “Hay là tôi cho cậu tất cả tài sản của mình? Cậu muốn không? Đúng rồi, tôi quên hỏi sao cậu còn trẻ mà lại ở đây, cũng hồi phục sau phẫu thuật hả?”
“Ung thư.” Lục Sóc nói: “Giai đoạn cuối.”
Ông già chết bầm: “...”
Ông già chết bầm kinh ngạc kêu lên: “Sao cậu lại thảm như vậy!”
“Ông mới thảm.”
Ông già chết bầm nhìn Lục Sóc một hồi lâu, toàn thân bùng phát ra ánh sáng chói lóa khó có thể phớt lờ. Lão siết chặt nắm đấm, như thể vừa được truyền vào một nguồn sinh lực mạnh mẽ, dường như có thể sống thêm một trăm năm nữa.
“Cậu đáng thương quá, hóa ra tôi cũng không đáng thương như vậy.”
Ông già chết bầm tăng cảm giác hạnh phúc của bản thân bằng tình cảnh thống khổ và đáng thương của người khác, lão vỗ bả vai Lục Sóc: “Nhìn thoáng ra chút, chết là giải thoát rồi.”
Lục Sóc: “... Ông mà nói thêm câu nữa thì người chết là ông đấy.”
Ông già chết bầm tìm được sự sống và ý nghĩa mới trên người anh, anh hoàn toàn không có lòng dạ nào đi nghe những lời vớ vẩn đó, nhưng chúng lại lặng lẽ cắm rễ trong lòng anh.
Anh bắt đầu suy nghĩ, mỗi ngày đều suy nghĩ.
Đáng thương? Anh thật sự đáng thương sao?
Anh có một tập đoàn niêm yết khổng lồ, doanh thu lên đến hàng chục triệu, có vô số biệt thự xa hoa chẳng ở hết, siêu xe nhiều đến mức đếm không xuể. Anh đứng ở vị thế cao vời vợi, ai gặp cũng phải kính cẩn gọi một tiếng sếp Lục... Anh đáng thương sao? Anh mà đáng thương sao?
Anh dựa vào dã tâm ngùn ngụt, gột sạch quá khứ, ánh mắt không dung thứ bất cứ điều gì không liên quan. Cuối cùng anh có được tất cả những gì mà phần lớn người đời hằng ao ước. Sao anh có thể đáng thương được? Rõ ràng anh không hề đáng thương chút nào!
Tính cách nóng nảy của anh dần phai nhạt, thay vào đó là những cảm xúc tiêu cực u ám không ngừng sinh sôi trong lòng. Anh chuyển ra khỏi phòng dưỡng bệnh ở khu vườn đầy nắng mà mình đã cất công chọn lựa, dọn đến căn phòng nằm khuất nhất ở góc cuối.
Không nghe thấy tiếng cười đắc ý ầm ĩ của ông già chết bầm, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Phòng của anh ngoài nhân viên y tế ra thì không ai lui tới, không khí luôn nồng mùi thuốc khử trùng. Vào một đêm mưa như trút nước, tiếng mưa lộp độp gõ lên khung kính, những ký ức và suy nghĩ cũ kỹ đến mức gần như mốc meo bỗng len lén trồi lên từ nơi sâu nhất trong tim, rồi nhanh chóng bén rễ đâm chồi.
Anh nhớ tới một người.
Một người đã bị anh vứt đi từ rất lâu, rất lâu, rất lâu.
Giang Mục.
Lúc anh đứng trong vũng bùn, mang đầy tội ác, ai nguyện ý đưa anh về? Giang Mục nguyện ý.
Lúc anh chật vật nhất, cậu cứu anh, dốc lòng chăm sóc. Một bát cháo, một bát cơm, cả ngày lẫn đêm giống như cái bóng ở bên cạnh anh. Cậu nói năng ngây ngô, chỉ biết dâng hết những gì tốt nhất mình có, thức ăn, quần áo, tiền bạc. Đó là tất cả số tiền cậu chật vật kiếm được từ gánh hàng nhỏ ven đường.
Từ nhỏ không có ai xem anh như con người, luôn miệng gọi anh là súc sinh, khi trưởng thành anh cũng không làm người, thật sự làm súc sinh. Anh cầm tất cả tiền của Giang Mục, rời đi không ngoảnh đầu lại. Không trở về nữa.
Vì sao?
Anh cảm thấy bọn họ không xứng.
Linh hồn hai người đều ảm đạm, sao có thể dựa sát vào nhau?
Có lẽ điều anh cần là một người rạng rỡ toàn vẹn, không có chút u ám nào trong mình.
Nhưng khi anh càng lên cao thì lại càng hoang mang, anh hiểu nhân tính chứ, nhưng không nhìn thấy một người không mang theo chút lo lắng nào tồn tại. Có lẽ, tất cả những ánh sáng có thể sưởi ấm được anh trên thế gian này đều cần được bao bọc trong tình yêu.