Quyển 1 - Chương 11

Lúc phát hiện đã là giai đoạn cuối, không thể chữa, anh nhìn giấy khám bệnh, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác hoang đường rằng “không ngờ lại như thế này”.

Anh không chấp nhận, thậm chí còn tỏ thái độ cuồng loạn. Anh đã đổi bệnh viện khác để kiểm tra lại vài lần, kết quả giống hệt nhau bày ra trước mặt anh, anh mới đành thừa nhận rằng...

Anh thật sự bị bệnh, bệnh nan y.

Anh sắp chết rồi.

Bị tâm lý trốn tránh chi phối, anh đã chọn phương pháp điều trị bảo thủ, không hóa trị, không phẫu thuật, đồng thời gần như bỏ hết tất cả công việc lớn nhỏ trong công ty rồi chuyển vào viện điều dưỡng.

Viện điều dưỡng đó vốn được anh đầu tư xây dựng, nhưng không ngờ rằng có ngày anh cũng vào đây ở, vừa buồn cười vừa châm chọc... Cổ đông tự trải nghiệm, cho mọi người một đánh giá chân thật nhất.

Bởi vì phiền lòng, tính khí của anh táo bạo dị thường.

Phòng bên cạnh có một ông già chết bầm đang dưỡng bệnh sau phẫu thuật, sáu mươi bảy mươi tuổi gì đấy, suốt ngày la lối om sòm với y tá và bác sĩ kiểm tra sức khỏe, coi mình thành thái thượng hoàng hô mưa gọi gió. Người thân của lão đến thăm mỗi ngày, mà lão lại không cảm kích chút nào, giận dữ mắng chửi, miệng bẩn như cái giống gì á.

Có lần nửa đêm cả người anh đau đớn không chịu được, ông già chết bầm bên kia còn nháo nhào lên, anh không nhịn được mà đạp cửa phòng lão mắng.

“Có thể yên tĩnh chút hay không? Không ngủ được thì cút ra ngoài!”

Ông già chết bầm chống gậy, ra vẻ như định ăn thịt anh: “Cậu là ai?”

“Còn ồn ào nữa là ông thành nạn nhân đấy.”

“Tôi sợ cậu quá cơ.”

Cuộc cãi vã như thế này đã diễn ra hơn chục lần, kéo dài suốt nửa năm. Cũng nhờ đó mà anh quen biết với ông già chết bầm kia. Anh không hiểu nổi tại sao ngày nào ông già cũng la hét, rõ ràng mọi người đều xoay quanh lão.

“Cậu thì biết cái gì!” Ông già chết bầm thở phì phò: “Tụi nó là con của tôi, cũng là người chia cắt lợi ích của tôi. Tụi nó thật sự quan tâm tôi hả? Tụi nó quan tâm tiền của tôi thì có! Cổ phần của tôi! Tài sản của tôi! Cũng chỉ đang dỗ dành tôi mà thôi, làm gì có chút thật lòng nào! Tôi chả thèm được tụi nó vây quanh mình.”

Lục Sóc chưa từng kết hôn, bây giờ mắc bệnh nan y sắp chết, không có con cái nên anh thật sự không hiểu.

Ông già chết bầm thương cảm nói: “Tôi và vợ quen nhau từ khi còn trẻ, giúp đỡ lẫn nhau mới có được cơ nghiệp như ngày hôm nay. Tôi không chăm sóc tốt cho vợ mình, vợ tôi chưa hưởng thụ được mấy phần phú quý an nhàn đã bị bệnh mất. Mấy đứa súc sinh đó mất mẹ mà không rơi một giọt nước mắt nào, còn ra tay đánh nhau vì chuyện thừa kế di sản, làm hết trò ầm ĩ này đến trò ầm ĩ khác. Súc sinh, súc sinh!”

Lục Sóc nghe, vẻ mặt thờ ơ.

“Cậu không có một chút cảm giác nhập vai nào sao?” Ông già chết bầm lau khô nước mắt, thấy Lục Sóc như khúc gỗ, lông mày xám trắng dựng thẳng lên: “Vẻ mặt đó của cậu là sao hả?”

“Tôi nên tỏ vẻ thế nào?” Lục Sóc liếc lão: “Ông xem tôi thành mấy đứa con súc vật của ông rồi hả? Xin ông tôn trọng chút đi.”

Ông già chết bầm phản ứng lại, ngượng ngùng gật đầu: “Ồ ồ, xin lỗi.”

Lục Sóc: “...”

“Vợ cậu đâu?” Ông già chết bầm hỏi: “Sao không thấy?”

Lục Sóc: “Tôi không có vợ.”

Ông già chết bầm kinh ngạc, nhìn anh bằng ánh mắt thương hại như khi nhìn một con chó hoang: “Cậu hơn ba mươi tuổi rồi mà? Không có vợ?”

Giọng điệu và biểu cảm chấn động của lão khiến Lục Sóc giật mình tưởng rằng không phải anh không có vợ, mà là không có đầu óc.

Lục Sóc: “Xin hỏi có vấn đề gì sao?”

“Hầy.” Ông già chết bầm cô đơn nói: “Tôi nói cho cậu nghe, đời người này, mọi thứ đều là hư ảo, tiền là hư ảo, quyền lực cũng là hư ảo, sống không cầm được, chết cũng không mang theo. Nói đến người thân bạn bè, con cái thì ai cũng có cuộc sống riêng, bạn bè cũng có giới hạn, người thực sự có thể ở bên cạnh mình chỉ có vợ mà thôi. Trước đây khi tôi bị bệnh, con thì đứa đi học, đứa đi làm, chỉ có vợ tôi ở bên chăm sóc tôi, thương tôi. Giờ vợ tôi không còn nữa, tôi chẳng còn ai yêu thương, chẳng còn ai quan tâm, thật là đáng thương biết bao.”