Quyển 1 - Chương 10

1748 hùng hổ: [Con mẹ nó, anh có vài đồng bạc lẻ mà còn bị cướp thì ngày mai anh ăn cái gì? Anh chết đói rồi thì nhiệm vụ của tôi phải làm sao?]

Ở kiếp trước, Lục Sóc đã tiếp xúc với Hoàng Hầu Nhi khá nhiều, chuyện như vậy cứ cách dăm ba ngày lại phát sinh. Khi đó trên người anh cũng không có tiền, nhưng anh tìm được một phiếu ăn lâu dài, tiêu xài phung phí không còn một đồng tiền nào, Hoàng Hầu Nhi lật túi của anh cũng không tìm được nửa xu.

Tên côn đồ đang thò tay vào túi anh bỗng kinh hãi kêu lên một tiếng rồi rút ra, ngón tay máu me đầm đìa.

Lục Sóc: “?”

1748 cả giận nói: [Tôi vừa mới mua một lưỡi dao bỏ vào trong túi anh đó. Tất cả những tên rác rưởi thò tay vào túi người khác lấy tiền thì phải bị phạt thật nặng!]

Nó không chỉ tên nói họ nhưng lại có ẩn ý, Lục Sóc thoáng nhìn vết dao cứa một đường dài trên ngón tay của tên côn đồ, không khỏi cụp mắt xuống.

Mặc dù hệ thống ăn nói hơi thô tục, nhưng thật sự có chút tàn nhẫn, trừng phạt đều là dao thật máu thật, rách tóe máu rồi kìa.

“Cứu mạng!” Tên côn đồ quơ tay gào rú.

Hoàng Hầu Nhi bước lên hai bước: “Có chuyện gì?”

Lục Sóc thò tay vào túi, móc ra, giữa ngón trỏ và ngón giữa kẹp một lưỡi dao mỏng, lưỡi dao lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, trên đó còn dính chút máu, nhìn rất khϊếp người.

“Tao mới mua một lưỡi dao.”

Tên côn đồ vẫn đang rêи ɾỉ bị Hoàng Hầu Nhi hất sang một bên, gã nhìn chằm chằm Lục Sóc chất vấn: “Mày mua để làm gì?”

“Nghèo đến mức không sống nổi nữa.” Khóe môi Lục Sóc nhếch lên, anh nói: “Chuẩn bị đi chết đi.”

Vừa dứt lời, vẻ mặt của đám người ở đây đều thay đổi, ánh mắt nhìn về phía Lục Sóc không còn miệt thị và ngạo mạn nữa. Ngẫm nghĩ lại thì Lục Sóc mới tới khu Đông, mấy ngày hôm trước còn bị bọn họ cướp bóc đánh đập trong ngõ, nói không chừng thật sự sống không nổi nữa, muốn tự sát.

Bọn họ lăn lộn khắp nơi, song chưa từng làm chuyện gì lấy mạng người. Làm du côn sống vô công rồi nghề là loại ghẻ ngứa của thành phố, nhưng nếu dính đến mạng người thì chỉ còn cách trong ngồi tù mà khóc than thôi.

Hoàng Hầu Nhi nhíu mày nhét nửa điếu thuốc đang ngậm vào trong túi, quay đầu ra lệnh: “Trả lại cho nó.”

Tên côn đồ cầm mì ăn liền lập tức ném túi nhựa cho Lục Sóc.

Hoàng Hầu Nhi ghét bỏ nói: “Chết thì chết sạch sẽ một chút, đừng chết trước mặt tụi tao, đúng là xui xẻo, đi thôi tụi bây.”

Sợ một giây sau Lục Sóc sẽ cầm dao cắt cổ vu oan cho gã.

1748 khinh miệt xì một tiếng, giận dữ nói: [Dám rủa anh chết nữa, anh chết thì nhiệm vụ của tôi vứt xó hay gì? Tức á, đối nghịch với 1748 tôi đây!]

Vừa dứt lời, nó lao về phía Hoàng Hầu Nhi, Hoàng Hầu Nhi bị nó đâm trúng từ sau lưng, lảo đảo ngã nhào xuống hồ nhỏ, khiến mấy con vịt hoang hoảng sợ vẫy cánh bay tán loạn.

“Anh Hoàng!”

“Anh ơi!”

Đám côn đồ sợ hết hồn, thấy Hoàng Hầu Nhi vùng vẫy trong nước lạnh bèn ba chân bốn cẳng chạy tới kéo gã lên, khung cảnh vô cùng hỗn loạn.

1748 hài lòng trở về, khuyên bảo Lục Sóc: [Anh mà dám chết, tôi sẽ khiến anh sống không bằng chết!]

Lục Sóc âm thầm tăng thêm một đánh giá nữa cho 1748...

Bụng dạ hẹp hòi, còn thù dai.

Gió bên hồ nhẹ nhàng thổi qua mang theo không khí mát mẻ, Lục Sóc đút hai tay vào túi quần đi về phía trước: “Vậy cứ sống thôi.”

Sống cho có là được.

Trở lại khách sạn cũ kĩ, mở cửa ra, đập vào mắt là ánh sáng lờ mờ, Lục Sóc cởϊ áσ khoác rồi ngã xuống giường chuẩn bị ngủ. Mới đi ra ngoài hóng gió lạnh một chút mà bây giờ đầu lại bắt đầu đau ê ẩm.

Tấm rèm trắng buông rủ xuống trông như một con bồ câu trắng bị cắt cụt cánh, Lục Sóc mở to mắt, giống như vẫn đang ở trong viện điều dưỡng tối tăm không ánh mặt trời.

Có lẽ là báo ứng, cũng có lẽ là do mấy năm trước làm việc quá độ dẫn đến cơ thể bị tổn thương, khi anh ba mươi lăm tuổi, cơ thể bỗng nhiên phát sinh vô vàn bệnh tật lớn nhỏ, trong đó nghiêm trọng nhất là không biết từ khi nào đã mắc ung thư phổi và ung thư gan.