Quyển 1 - Chương 1

Đầu tháng ba, thành phố Tùng.

Mùa xuân rét đậm, mưa to gió lớn ập đến khắp thành phố Tùng, trông thế nào cũng như muốn nhấn chìm cả thành phố.

Khu đô thị phía đông xuống cấp nghiêm trọng, từ những ngôi nhà lâu ngày không sửa chữa đến đường xá gồ ghề, sứt mẻ đều trải qua một đợt tẩy rửa mới dưới cơn mưa tầm tã.

Nước bùn nâu sẫm tràn ra từ những vết nứt trên đường bê tông, gần như ngập hết các đường phố ở khu Đông.

Chạng vạng, trời tối mịt mùng, ánh đèn vàng hắt ra từ những ô cửa kính mờ đυ.c của các tòa nhà ven đường le lói chiếu xuống những con ngõ nhỏ hẹp. Xen giữa tiếng mưa ào ạt, vài tiếng chửi bới dữ tợn cùng tiếng đấm đá vang lên.

“Mẹ nó, xương cốt cứng vãi!”

“Dám đánh cả anh Hầu Nhi của tụi tao, không cho mày một trận thì sao mày biết mình có mấy cân mấy lượng!”

“Đánh mạnh lên!”

Bốn năm tên côn đồ mặc quần áo đơn bạc, mang vẻ mặt hung dữ xúm lại đá vào người thanh niên nằm dưới đất, tiếng đấm đá vào da thịt nghe thật rợn người.

Tên cầm đầu tóc vàng mắt híp miệng ngậm điếu thuốc đứng bên cạnh. Hút xong điếu thuốc cuối cùng, gã bất cần đời lấy tàn thuốc ra xem, ánh mắt thoáng hiện vẻ lưu luyến, bĩu môi hút một hơi thật sâu rồi mới ném điếu thuốc còn chưa đầy hai centimet xuống đất, giẫm lên vũng nước.

“Thôi được rồi, đừng đánh nữa.”

Thấy thanh niên dưới đất giãy giụa yếu dần như sắp bất tỉnh, tên tóc vàng vội vàng ra lệnh dừng tay. Gã chỉ định kiếm chút tiền tiêu vặt từ những kẻ khốn khổ chứ không muốn gây ra án mạng.

Tên tóc vàng tiến lại gần, cười gằn rồi ngồi xổm xuống, nắm lấy mái tóc ướt của thanh niên đang nằm sấp dưới đất giật mạnh một cái, khiến khuôn mặt đầy bùn đất của anh lộ ra.

Khuôn mặt này khá đẹp trai, làn da trắng trẻo do ít tiếp xúc với ánh nắng, sống mũi cao, mắt sâu, dù bẩn thỉu vẫn toát lên vẻ tuấn tú.

Tên tóc vàng cố tình bỏ qua sự ghen tị khó hiểu trong lòng, hừ lạnh một tiếng, vỗ mạnh vào mặt thanh niên: “Này! Chết rồi hả?”

“Khụ khụ!” Đầu Lục Sóc đau như búa bổ, cảm giác như đang chìm nổi giữa biển cả mênh mông, đầu óc choáng váng. Anh gắng gượng mở mắt, tầm nhìn mờ ảo cuối cùng tập trung vào khuôn mặt của tên tóc vàng trước mắt, không khỏi cau mày.

Ai đây?

Ký ức mịt mờ như được mở ra, ào ạt ùa về. Trong đầu Lục Sóc hiện lên một cái tên, trùng khớp với người trước mặt.

“Hoàng Hầu Nhi...?”

Tên tóc vàng: “...?”

Tên tóc vàng nghiến răng: “Còn vênh váo nữa? Mày bị đánh chưa đủ phải không! Dám gọi cả tên tao!”

Lục Sóc vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dậy sóng.

Hoàng Hầu Nhi, mười lăm năm trước bị người ta đuổi đánh ngã xuống tầng lầu bỏ hoang, chết tại chỗ.

Sao có thể?

Sao có thể chứ... Người chết rồi còn sống lại sao? Không, Hoàng Hầu Nhi vẫn giữ nguyên vẻ ngoài của hai mươi năm trước.

Một suy đoán hoang đường dần hình thành trong đầu Lục Sóc, tim anh đập thình thịch, lưng toát mồ hôi lạnh, toàn thân cứng đờ.

“Bị ngu hả?” Tên tóc vàng nói: “Sao giờ lại không động đậy? Lúc nãy còn vênh váo lắm cơ mà! Lần sau thấy tao thì nhớ quỳ xuống xin lỗi, mẹ nó, xui xẻo thật, không cho thì thôi lại còn dám đánh tao!”

Tên tóc vàng cùng đám đồng bọn bỏ đi, trong con ngõ tối chỉ còn lại tiếng mưa tầm tã và Lục Sóc đang trong trạng thái chấn kinh.

Lục Sóc ôm ngực khó khăn đứng dậy, lảo đảo bước ra khỏi con ngõ.

Ngoài ngõ là những tòa nhà cao tầng cũ kỹ, ánh đèn neon thưa thớt, nhiều cửa hàng đã đóng cửa. Mưa rơi xuống nẻo đường gồ ghề tạo thành những vũng nước lớn nhỏ.

Con ngõ hẹp bẩn thỉu, Hoàng Hầu Nhi sống lang thang khắp phố phường, khu phố cũ nát...

Đây là...

Mây đen ùn ùn kéo đến, sấm sét ầm ầm, Lục Sóc ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm mưa gió, đã hoàn toàn xác nhận đây là thành phố Tùng, khu Đông thành phố Tùng hai mươi năm trước.

Cũng là nơi đầu tiên anh đặt chân đến sau khi ra tù.