Hứa Thanh Đường chợt ngẩng đầu, Cố Nghi Chi đã đứng dậy, duyên dáng bước về phía ban công, Giáo sư Kỳ vẫy tay ra hiệu cho cô đi theo.
Hứa Thanh Đường bị sắp xếp đâu ra đó một cách rõ ràng: …
Bước ra ban công, Hứa Thanh Đường đóng cửa cẩn thận, Cố Nghi Chi dựa vào lan can, ánh nắng ban mai rải lên vai cô, tạo thành một vầng sáng quanh người, khiến toàn bộ con người cô trông mềm mại và lộng lẫy như sương khói.
Hứa Thanh Đường hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Gió sớm khẽ thổi, Cố Nghi Chi vén tóc ra sau tai: “Trả lại đồ của tôi.”
Đồ gì?
Hai người họ có mối liên hệ duy nhất có thể gọi tên là tối qua…
Hứa Thanh Đường không tin nổi nhìn Cố Nghi Chi, lời đến miệng lại cố ý hạ thấp giọng: “Chỉ hôn mấy cái thôi mà tôi đã thành đồ của cô rồi sao? Cố Nghi Chi, không ngờ cô lại…”
Cố Nghi Chi cười hỏi: “Tôi lại làm sao?”
Hứa Thanh Đường nói thẳng: “Thật là mặt dày.”
Cố Nghi Chi lại bật cười: “Hóa ra trước đây hình tượng của tôi trong lòng cô tốt đến vậy.”
Dáng vẻ này của cô ấy khiến Hứa Thanh Đường không thể giận nổi nữa. Cô khẽ nghiêm mặt, nói: “Cô nghiêm túc chút đi, có chuyện thì nói chuyện. ” Cô cảnh cáo: “Đừng nói những chuyện vớ vẩn.”
Hứa Thanh Đường cũng từng nghe nói có người hẹn hò rồi nảy sinh tình cảm, nhưng họ cùng lắm chỉ là bạn tình không thành, thậm chí còn chưa trải nghiệm được mùi vị, lấy đâu ra tình cảm?
Cô cũng không tự mãn đến mức cho rằng Cố Nghi Chi sẽ vừa gặp đã yêu mình.
Cố Nghi Chi thu lại nụ cười, quay đầu nhìn cô: “Tối qua đi rồi sao không nói với tôi một tiếng?”
“Tôi vội quá, tình huống chắc cô cũng đoán được.”
Tối qua Hứa Thanh Đường nhận được điện thoại mà tỉnh cả rượu, trong đầu chỉ nghĩ đến việc nhanh chóng đến bệnh viện, mọi chuyện trả thù hay Cố Nghi Chi đều bị gạt sang một bên. Đến khi xác nhận Giáo sư Kỳ không sao, cô cũng từng nghĩ đến việc nói với Cố Nghi Chi một tiếng, nhưng hai người họ lại không có cách liên lạc, thêm vào đó lại là mối quan hệ lúng túng như vậy, nên cô cũng gạt bỏ ý nghĩ đó.
Cố Nghi Chi gật đầu: “Đã nhìn ra rồi. Vậy khi nào cô trả lại đồ lót cho tôi?”
Hứa Thanh Đường: ???
“Ai lấy đồ lót của cô? Cô có ý gì? Không hẹn hò được thì bôi nhọ? Không có được thì phá hủy? Đồ lót của cô làm bằng vàng à? Sao cô không nói là tôi còn lấy cả qυầи ɭóŧ đính kim cương của cô nữa?”
Cố Nghi Chi thản nhiên nhìn cô phun châu nhả ngọc, cảm thấy thú vị, giọng nói mang theo ý cười: “Đúng là không đính vàng thật, chỉ là cỡ không giống, cô mặc sẽ bị chật.”
Mặc sẽ bị chật…
Theo bản năng cúi đầu nhìn xuống một cái, Hứa Thanh Đường lại méo mặt: …
---
Ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai rạng rỡ, tiếng côn trùng không ngừng râm ran.
Hứa Thanh Đường im lặng vài giây, chỉ cảm thấy xấu hổ như thể có kiến bò khắp người. Cô giả vờ bình thản, nói: “Bao nhiêu tiền?”
Cố Nghi Chi: “Hả?”
Hứa Thanh Đường nói: “Đồ lót ấy.”
Cố Nghi Chi cười, cô quay người đối mặt với Hứa Thanh Đường, giày cao gót khẽ kêu lạch cạch: “Tôi không cần tiền.”
Hứa Thanh Đường ngạc nhiên: “Nhưng tôi đã mặc rồi…”
Đồ lót là vật rất riêng tư, theo logic thông thường thì đã bị người khác mặc qua sẽ không dùng lại nữa phải không?
Rõ ràng là Cố Nghi Chi phi thường, cô ấy nhàn nhạt nói: “Đã mặc đến mức có tình cảm rồi, chưa rách thì sẽ không thay.”