Chương 5

Hứa Thanh Đường không tài nào hiểu nổi ý cô ấy.

Sao người này lại tỏ ra như thể hai người họ thân thiết lắm vậy?

Hứa Thanh Đường khẽ động đậy, điện thoại trong túi đột nhiên rung mạnh. Mãi một lúc sau cô mới lấy điện thoại ra xem, Lâm Hoài Gia vừa gọi điện, vừa gửi tin nhắn.

Vài tiếng trước, Hứa Thanh Đường đã nhắn tin chia tay.

Lâm Hoài Gia: [Tiểu Chỉ, em đừng quậy nữa.]

Lâm Hoài Gia: [Tôi đầu tắt mặt tối vì công việc, còn không phải là vì em hay sao?]

Lâm Hoài Gia: [Khi nào em mới biết điều hơn? Sao em không chịu nghe lời tôi vậy?]

Ha ha, đúng là hay cho câu "vì em".

Chạy theo hầu hạ người trong mộng thì sao mà không vất vả được?

Cơn giận của Hứa Thanh Đường lập tức bùng lên, đầu óc vừa tức vừa choáng váng. Cô hít một hơi, nhìn khuôn mặt Cố Nghi Chi, ý định rời đi ban nãy lập tức tan biến, trong đầu hiện lên cảnh Lâm Hoài Gia tức tối khi thấy hai người họ ở bên nhau, cô suýt nữa bật cười.

Nghĩ vậy, cô cũng cười đầy ẩn ý: "Ý tôi không phải là ngồi trên ghế, mà là muốn cô."

Cố Nghi Chi khựng lại một chút, dường như không ngờ cô lại nói như vậy.

Có phải mình quá thẳng thắn rồi không? Hứa Thanh Đường cũng ngẩn người.

Nhưng Cố Nghi Chi đã nhanh chóng cho Hứa Thanh Đường thấy thế nào mới gọi là cao tay.

Cố Nghi Chi khẽ nghiêng đầu, đôi môi đỏ mím lại, cô ấy kéo lại chiếc áo khoác cho gọn gàng rồi đột nhiên vươn tay về phía Hứa Thanh Đường. Đầu ngón tay thon dài chạm vào vai Hứa Thanh Đường, cái chạm nhẹ nhàng đó khiến cô khẽ run lên.

Hứa Thanh Đường vẫn đang mặc chiếc sườn xám lúc nãy.

Tay Cố Nghi Chi trượt từ vai cô xuống, móc vào khuy áo, cổ tay khẽ kéo. Hứa Thanh Đường không biết là mình bị kéo lại gần hay Cố Nghi Chi chủ động lại gần, hai người gần như dán sát vào nhau. Cô có thể cảm nhận được đường cong thon gọn dưới chiếc váy hai dây kia, phảng phất hơi thở ấm nóng của phụ nữ.

Trước mắt là xương quai xanh của Cố Nghi Chi, bên tai là hơi thở ấm nóng của cô ấy: ""Làm" trong "làʍ t̠ìиɦ" à?"

Lúc gạ gẫm người khác thì nên nói gì tiếp theo nhỉ?

Hứa Thanh Đường không biết.

Cô giả vờ bình tĩnh ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách. Nhà Cố Nghi Chi theo phong cách tối giản, đèn trần màu vàng ấm áp chiếu xuống. Cố Nghi Chi đứng cách đó không xa, cuối cùng cũng cởi hẳn chiếc áo khoác. Hứa Thanh Đường phát hiện chiếc váy hai dây của cô ấy hóa ra có thiết kế hở lưng, từ hình chữ V uốn lượn xuống tận hõm eo, phần xương bả vai gợi cảm, mảnh mai ẩn hiện trên làn da trắng, tựa như một đôi cánh sắp tung bay.