Chương 13

Trước đây cô cũng không phải chưa từng mang theo tư tâm để hai người họ gặp mặt, muốn thăm dò phản ứng của Cố Nghi Chi, nhưng hôm nay, cô lại có chút không muốn họ gặp nhau.

Cô nhìn chiếc xe của Cố Nghi Chi, rồi lại nhìn Hứa Thanh Đường, sau vài giây cân nhắc, quyết định nói chuyện với Hứa Thanh Đường trước, an ủi cô ấy xong rồi mới đi tìm Cố Nghi Chi.

Nghĩ vậy, ánh mắt Lâm Hoài Gia hướng về Hứa Thanh Đường, rồi nhìn xuống, thoáng thấy tà váy khẽ lay động, lông mày cô nhíu chặt lại, đặc biệt là những ánh mắt kinh ngạc xung quanh, càng khiến cô khó chịu hơn.

Nếu Hứa Thanh Đường muốn được cô ta tha thứ, vậy thì sau này tuyệt đối không được mặc sườn xám ở ngoài. Lâm Hoài Gia nghĩ.

Những ý nghĩ hỗn loạn cứ thế lướt qua trong đầu Lâm Hoài Gia, nhưng Hứa Thanh Đường từ đầu đến cuối không hề nhìn cô ta một cái, lướt qua bên cạnh cô ta, rồi thẳng tắp hướng về phía…

Lâm Hoài Gia trợn tròn mắt.

Hứa Thanh Đường vậy mà lại lên xe của Cố Nghi Chi???

Tác giả có lời muốn nói:

Hứa Thanh Đường: Không chỉ thế, tôi còn lên cả giường của cô ấy.

---

Hứa Thanh Đường lên xe, việc đầu tiên là đóng cửa kính lại.

Cảnh đường phố phủ một màu xám nhạt, kể cả bộ đồ đỏ rượu trên người Lâm Hoài Gia cũng mất đi màu sắc. Dù vậy, Hứa Thanh Đường vẫn thu trọn sự kinh ngạc và căng thẳng trên khuôn mặt cô ta vào mắt.

Sợ cô chọc thủng lốp xe của cô ta trước mặt người trong mộng sao?

Hứa Thanh Đường trong lòng cười khẩy.

"Hôm nay cô mặc bộ này rất đẹp."

Giọng nói nhàn nhạt của Cố Nghi Chi khiến Hứa Thanh Đường quay đầu lại. Chiếc xe từ từ lăn bánh, bên đường không còn thấy bóng dáng của những người hay sự việc phiền toái nào nữa, Hứa Thanh Đường như chợt nhớ ra điều gì, cười hỏi: "Cô không thấy có gì đó sai sai sao?"

Cố Nghi Chi hỏi ngược lại: "Sai sai?"

Hứa Thanh Đường nói: "Không hợp với tính cách của tôi."

"Thật sao?" Cố Nghi Chi nghiêng đầu nhìn cô. Hôm nay cô mặc một bộ vest khá trang trọng, môi đỏ như ráng chiều, hàng lông mày thanh mảnh hơi nhếch lên ở đỉnh. Nét mặt không thay đổi mấy, nhưng khí chất lại tăng thêm vài phần sắc sảo. Cô chậm rãi nói: "Tôi lại thấy bộ đồ này như được làm riêng cho cô vậy, rất hợp."

Hứa Thanh Đường thực ra không ít lần nghe lời khen.

Nhưng cô chưa từng gặp ai như Cố Nghi Chi, nhìn chằm chằm vào cô mà buông lời khen ngợi, lại còn trông rất thành khẩn.

Phía trước kẹt xe, Cố Nghi Chi giảm tốc độ. Cô chống tay lên vô lăng, khẽ mỉm cười khiến vẻ lạnh lùng trên mặt cô dịu đi phần nào: "Cô khiến người ta có cảm giác rất muốn thiết kế quần áo cho cô."

"...Cảm ơn."

Ánh mắt Hứa Thanh Đường từ đôi tay thon dài của Cố Nghi Chi từ từ dán lên đôi môi đỏ mọng mỏng manh gợi cảm của cô ấy. Cô luôn cảm thấy điều cô ấy nói rõ ràng là "khiến người ta có cảm giác rất muốn cởϊ qυầи áo của cô".

Chủ yếu là Cố Nghi Chi mang lại cho cô cảm giác rất cuốn hút.

Hoặc cũng có thể là vì giữa hai người thật sự có chút không rõ ràng.

Đống suy nghĩ đen tối đột ngột ập đến khiến Hứa Thanh Đường hơi ngượng ngùng. Vừa đúng lúc, chiếc điện thoại trong túi cô rung liên tục. Đường Quy gửi biểu tượng cảm xúc ăn mừng trong nhóm chat ba người: [Ôi, chị em cuối cùng cũng thoát khỏi l*иg giam rồi.]

Rồi cô ấy hú hét trong nhóm bài hát "Tôi là một chú chim nhỏ".